Bài viết

Còn giặc thì còn chiến đấu.

Phú Thọ17/11/2025Quách Thị Nguyệt (Đoàn xã Lạc Lương - Tỉnh Phú Thọ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hơn bốn mươi năm đã trôi qua kể từ ngày những người lính Việt Nam đặt chân lên chiến trường Tây Nam. Thế nhưng trong lòng họ, ký ức về những ngày tháng chống lại quân diệt chủng Pôn Pốt vẫn như mới hôm qua — một quãng đời không thể nào quên, nơi tuổi trẻ được thử thách, nơi tình đồng chí, đồng đội được hun đúc trong khói lửa chiến tranh.

Khi đất nước vừa bước ra khỏi chiến tranh, tưởng rằng hòa bình đã trở lại, thì ở biên giới Tây Nam, tập đoàn Pôn Pốt lại liên tiếp gây ra những vụ thảm sát đẫm máu, tàn phá làng mạc, giết hại người dân vô tội. Trước tội ác ấy, những người lính Việt Nam lại lên đường, mang theo lời thề bảo vệ Tổ quốc và giúp đỡ nhân dân Campuchia thoát khỏi thảm họa diệt chủng. Họ ra đi trong âm thầm, không toan tính, chỉ với một niềm tin giản dị: “Còn giặc thì còn chiến đấu.”

Thực hiện Kế hoạch số: 287-KH/ĐTN-CTĐ&TTN ngày 28 tháng 8 năm 2025 của tỉnh Đoàn Phú Thọ về việc Tuổi trẻ Đất Tổ tham gia lưu giữ và tuyên truyền các câu chuyện lịch sử với chủ đề “Câu chuyện thời hoa lửa". Trong những ngày mùa thu cách mạng chúng tôi đã đến thăm gia đình Ông Bùi Văn Giang trú tại xóm Hợp Thành, xã Lạc Lương, tỉnh Phú thọ một người lính tham gia chiến trường Campuchia đánh đuổi giặc pôn pốt. Biết chúng tôi đến tìm hiểu, ông Lộc nở nụ cười hiền hậu, đôi mắt ánh lên niềm vui giản dị. Đón chén nước lá rừng ông rót mời, tôi đưa mắt nhìn quanh gian phòng khách: trên tường treo đầy giấy khen, bằng khen, huân chương kháng chiến mang tên ông.

Ông kể: Năm 1978 khi đấy tôi 18 tuổi, lứa tuổi thanh niên đẹp nhất của cuộc đời,được nghe tiếng gọi của tổ quốc lên đường làm nhiệm vụ, tôi và một số thanh niên ở địa phương đã rời xa gia đình sẵn sàng lên đường làm nhiệm vụ, lúc đầu mới xa gia đình ông rất nhớ nhà, nhưng được đồng đội và các thủ trưởng động viên chúng tôi dần quên đi nỗi nhớ nhà, chúng tôi bước vào những trận đánh ác liệt, có trận đạn bom nổ cháy sáng bầu trời, người chết ngổn ngang, điều các ông thiếu nhất là nước uống, có lúc xác chết đồng đội ngay bên cạnh các ông vẫn phải lấy tay hứng mụn nước để uống, ông nhớ nhất có lần đồng đội ông đi trước dính phải mìn đã bị huy sinh, ông đi gần may mắn thoát được, nhưng do mìn có tính sát thương lớn nên ông đã bị thương, hiện nay ông còn 3 mảnh đạn ở trong người, 1 mảnh ở cánh tay, 1 mảnh ở háng, 1 mảnh ở đầu. Lời kể của ông Thật cứ ngân mãi trong tâm trí tôi cho đến khi đặt chân lên hiên nhà người lính.

Sau khi bước chân ra về chúng tôi thế hệ trẻ luôn thấu hiểu sự huy sinh cống hiến của từng người lính cho độc lập dân tộc, vì hoà bình, chúc cho ông và gia đình sức khoẻ, chúng cháu sống và làm việc luôn cố gắng để không phụ lòng sự huy sinh cống hiến của các ông.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn