Cơn gió lạ
Một ngày nọ, một người lạ đến làng. Anh tên là An. Anh không mang theo nhiều đồ đạc, chỉ có một chiếc ba lô cũ và đôi mắt luôn nhìn xa xăm. Người ta nói anh là kỹ sư lâm nghiệp, đi khảo sát vùng đất sau cháy. An đứng rất lâu trước vườn hoa của Mai. “Lạ thật,” anh nói, “đất này đáng ra phải khó sống lắm.” Mai mỉm cười: “Đất nào cũng sống được, nếu người ta không bỏ nó.” An không cười. Anh nhìn lên dãy núi phía xa, nơi rừng vẫn còn những mảng cháy đen. “Nhưng lửa sẽ quay lại,” anh nói nhỏ.
Một ngày nọ, một người lạ đến làng. Anh tên là An. Anh không mang theo nhiều đồ đạc, chỉ có một chiếc ba lô cũ và đôi mắt luôn nhìn xa xăm. Người ta nói anh là kỹ sư lâm nghiệp, đi khảo sát vùng đất sau cháy. An đứng rất lâu trước vườn hoa của Mai. “Lạ thật,” anh nói, “đất này đáng ra phải khó sống lắm.” Mai mỉm cười: “Đất nào cũng sống được, nếu người ta không bỏ nó.” An không cười. Anh nhìn lên dãy núi phía xa, nơi rừng vẫn còn những mảng cháy đen. “Nhưng lửa sẽ quay lại,” anh nói nhỏ.



