CON HÀO XÉ MÂY U UỐT VÀ MÙA HOA LỬA TRÊN NÚI ĐÁ (Hồi ức chiến tranh Vị Xuyên)
Trên những triền núi đá vôi dựng đứng của mặt trận Vị Xuyên năm ấy, cái chết và sự sống mong manh chỉ cách nhau bởi một khoảng khắc mở ống ngắm pháo đối phương. Đó là khoảng không gian khắc nghiệt kéo dài đúng 800m nối liền từ cửa Hang Dơi u tối lên tới đỉnh Đồi Đài chót vót. Những ngày đầu chiến dịch, bộ đội ta đã gấp rút xới đá, cuốc đất để đào một con đường giao thông hào nối liền hai khu vực phòng ngự. Thế nhưng, vì quỹ thời gian quá gấp giáp trước đòn bắn phá dồn dập của địch, con hào ấy khi vừa hoàn thành chỉ kịp nông choèn, chiều sâu xấp xỉ vỏn vẹn từ 70cm đến 80cm.
CON HÀO XÉ MÂY U UỐT VÀ MÙA HOA LỬA TRÊN NÚI ĐÁ
(Hồi ức chiến tranh Vị Xuyên)
Trên những triền núi đá vôi dựng đứng của mặt trận Vị Xuyên năm ấy, cái chết và sự sống mong manh chỉ cách nhau bởi một khoảng khắc mở ống ngắm pháo đối phương. Đó là khoảng không gian khắc nghiệt kéo dài đúng 800m nối liền từ cửa Hang Dơi u tối lên tới đỉnh Đồi Đài chót vót. Những ngày đầu chiến dịch, bộ đội ta đã gấp rút xới đá, cuốc đất để đào một con đường giao thông hào nối liền hai khu vực phòng ngự. Thế nhưng, vì quỹ thời gian quá gấp giáp trước đòn bắn phá dồn dập của địch, con hào ấy khi vừa hoàn thành chỉ kịp nông choèn, chiều sâu xấp xỉ vỏn vẹn từ 70cm đến 80cm.
Đó thực sự là một "tuyến đường tử thần" đối với những người lính trẻ. Từ các vị trí khống chế trên đỉnh dãy Cao điểm 1250 và Cao điểm 1030, hỏa lực bắn thẳng cùng kính ngắm của địch chĩa thẳng xuống lưng chừng đồi. Mọi cử động di chuyển của bộ đội ta qua con hào nông ấy — dù là vận chuyển đạn dược, tiếp tế nước uống hay khiêng thương binh lùi về sau — đều dễ dàng bị đối phương phát hiện. Chỉ cần một bước đi cúi không đủ thấp hay một manh áo sơ hở lộ ra khỏi bờ hào, những dải đạn liên thanh cùng mảnh pháo cối lập tức trút xuống như mưa. Máu của bao nhiêu cán bộ, chiến sĩ đã đổ xuống ngay trên từng mét hào cạn ấy khi trận địa chưa kịp hạ màn.
Nhận thức rõ sự nguy hiểm chết người đang đe dọa từng giờ từng phút tính mạng của anh em giữ chốt, ngay trong lần đầu tiên trực tiếp ra kiểm tra trận địa phòng ngự Đồi Đài, tác giả (Thiếu tướng Nguyễn Đức Huy) đã ngay lập tức đưa ra quyết định sinh tử: Không thể để chiến sĩ chịu thương vong vô ích trên một con hào nông nèn như thế. Một đại đội công binh dạn dày kinh nghiệm lập tức được điều động gấp lên tuyến đầu với nhiệm vụ duy nhất: Đào sâu thêm con hào giao thông dưới làn mưa bom đạn!
Những người lính công binh bước vào cuộc chiến không có tiếng súng xung phong, chỉ có tiếng cuốc, xà beng va vào đá hộc ken dầy. Đất đá Vị Xuyên khô khốc, chai sạn dưới bão lửa, nhưng ý chí của họ còn cứng hơn đá núi. Họ đào miệt mài dưới cái nắng thiêu đốt của ban ngày và cái lạnh thấu xương của đêm sương núi, vừa đào vừa sẵn sàng ôm súng đánh trả các đợt tập kích bất ngờ. Tiếng đập đá rần rật hòa lẫn tiếng đạn pháo rít qua đầu. Mồ hôi trộn lẫn bụi đá và máu đỏ, nhưng không một ai chịu buông tay xà beng.
Sự hy sinh gian khổ ấy đã đơm hoa kết trái bằng một kỳ tích thực sự: Chỉ trong vòng vẻn vẹn đúng một tuần lễ, đại đội công binh đã nỗ lực đào sâu toàn bộ 800m giao thông hào đạt độ sâu lý tưởng từ 1,7m đến 2m!
Con hào 800m giờ đây đã trở thành một đường hầm hở vững chắc bám chặt vào sườn núi. Mọi hoạt động cơ động lực lượng, tiếp tế lương thực, tải đạn hay di chuyển thương binh từ Hang Dơi lên tới Đồi Đài giờ đây đã có thể diễn ra thuận lợi cả ngày lẫn đêm. Quan trọng hơn cả, tỷ lệ thương vong của chiến sĩ ta trên tuyến đường này đã giảm đi một cách rõ rệt. Con hào sâu ấy không chỉ che chở cho thân thể những người lính tuổi mười chín, đôi mươi mà còn trở thành tuyến huyết mạch kiên cường, góp phần quan trọng giữ vững ngọn cờ chiến thắng trên đỉnh Đồi Đài suốt những năm tháng hoa lửa kiên cường.



