Bài viết

Con Hẻm Nhỏ Có Tiếng Chân Người

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tựa đề: Con Hẻm Nhỏ Có Tiếng Chân Người

Năm 1972, trong khu làng cũ, có một con hẻm nhỏ lát đá loang lổ, đủ hẹp để hai người đi qua phải né nhau. Ban ngày, nắng rọi xuống làm những viên đá sáng lên từng mảng; ban đêm, hẻm chìm trong bóng tối, chỉ nghe tiếng bước chân vọng lại rõ hơn mọi âm thanh khác.

Không ai đặt tên cho con hẻm.

Nhưng ai cũng biết đường.

An là người hay đi qua hẻm đó nhất.

Không phải vì cần, mà vì quen.

Mỗi lần đi qua, cô đều chậm lại một chút, như để nghe rõ hơn tiếng chân mình vang trên đá.

“Một mình đi hẻm đó không sợ à?” người trong xóm hỏi.

An lắc đầu:
“Không. Vì có tiếng chân.”

Năm 1973, con hẻm vắng hơn trước. Nhà trong xóm có người đi xa, có người tạm rời đi. Nhưng con hẻm vẫn giữ nguyên hình dáng cũ.

Một buổi chiều, An gặp một người lạ đứng giữa hẻm.

Người đó không vội tránh, cũng không đi tiếp.

“Đường này ra ngoài làng à?” người đó hỏi.

An gật đầu.

Người kia bước chậm lại:

“Hẻm nhỏ vậy mà vẫn có người đi hoài sao?”

An đáp:
“Có người đi thì nó mới còn là hẻm.”

Người kia cười nhẹ.

Rồi đi cùng cô một đoạn.

Tiếng bước chân hai người vang lên trên nền đá cũ.

Không nhanh.

Không chậm.

Năm 1974, có lúc mưa lớn làm nước chảy tràn qua hẻm, cuốn đi lớp bụi bám trên đá. Con hẻm sạch hơn, nhưng trống trải hơn.

An vẫn đi.

Một lần, cô thấy trên tường có một vết khắc nhỏ:

“Nếu còn nghe tiếng chân, nghĩa là hẻm vẫn chưa quên người.”

Không ký tên.

Cô đứng rất lâu.

Rồi bước tiếp.

Năm 1975, chiến tranh kết thúc.

Con hẻm bắt đầu có nhiều người qua lại hơn. Tiếng nói chuyện, tiếng cười, tiếng gọi nhau làm hẻm không còn yên tĩnh như trước.

Nhưng An vẫn thích đi vào buổi chiều.

Một hôm, người lạ năm xưa quay lại.

Anh đứng ở đầu hẻm, nhìn vào trong.

“Vẫn còn đi hẻm này à?” anh hỏi.

An gật đầu.

Anh cười:
“Hẻm này giờ đông hơn rồi.”

An đáp:
“Nhưng tiếng chân thì vẫn vậy.”

Anh không hiểu ngay.

An nói tiếp:

“Vì mỗi người đi qua, hẻm lại nhớ thêm một kiểu bước chân.”

Anh im lặng.

Rồi bước vào cùng cô.

Tiếng bước chân hòa vào nhau trên nền đá cũ.

Con hẻm vẫn nhỏ.

Nhưng không còn là nơi chỉ để đi qua.

Mà là nơi giữ lại những âm thanh rất bình thường,

để khi người ta bước đi, vẫn biết rằng mình không hề bị quên trong những lối đường đã từng thuộc về mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn