Cơn Khát nơi chiến hào
Ở Vị Xuyên, có những ngày nắng đổ lửa, đá núi bỏng rát, nước uống trở thành thứ quý giá nhất.
Trong một lần bám chốt kéo dài, bi đông nước của người lính Hoàng Văn Tiểng gần như cạn kiệt. Khi một đồng đội bị sốt, môi khô nứt, ông không ngần ngại đưa phần nước ít ỏi còn lại của mình.
Chỉ một ngụm nước nhỏ, nhưng giữa chiến tranh, đó là sự sống, là tình đồng đội sâu nặng. Sau này, ông vẫn nhắc lại: “Có những lúc, sự sống của đồng đội quý hơn cả chính mình.”


