Bài viết

"Con không về, mẹ đừng buồn nhé..."

Quảng Trị13/01/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa những trận càn quét khốc liệt tại chiến trường Quảng Nam, trong ánh đèn dầu tù mù nơi hầm trú ẩn, người lính trẻ tranh thủ viết những dòng chữ vội vã trên trang giấy đã ố vàng vì hơi ẩm của đất.

Những dòng tâm sự chân thành

Bức thư không nói nhiều về bom đạn, mà đầy rẫy những ký ức về gia đình:

· Nỗi nhớ món ăn quê nhà: Anh nhắc về bát canh rau muống, về mùi khói bếp buổi chiều tà khi mẹ nấu cơm.

· Lời xin lỗi chưa tròn đạo hiếu: Anh viết: "Mẹ ơi, con đi chinh chiến chưa biết ngày về để phụng dưỡng mẹ lúc tuổi già. Mỗi lần nghe tin quê nhà có biến, lòng con thắt lại vì lo cho sức khỏe của mẹ."

Lời dặn dò can trường

Đoạn xúc động nhất trong những bức thư gửi mẹ thời chiến thường là lúc người lính đối diện với ranh giới sinh tử:

"Nếu một ngày con không trở về, mẹ hãy tự hào rằng con của mẹ đã sống và chiến đấu như một người con hiếu thảo nhất với Tổ quốc. Mẹ đừng khóc nhiều nhé, mắt mẹ đã yếu rồi. Con sẽ hóa thành ngọn gió, thành nhành cây để mãi ở bên che chở cho mẹ."

Sự im lặng của hòa bình

Sau ngày đất nước thống nhất, những bức thư ấy mới được đồng đội mang về trao tận tay người mẹ. Có những bà mẹ đã đợi 10 năm, 20 năm, để rồi khi cầm mảnh giấy cũ nát trên tay, mẹ không còn nước mắt để khóc. Bức thư chính là "hình hài" duy nhất còn lại của người con trai mà mẹ hằng mong đợi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn