Con liệt sĩ Nguyễn Công Nam - Tiếng gọi “Bố ơi!” sau 55 năm
Mới hai tuổi khi cha lên đường vào Nam chiến đấu, ông Nguyễn Công Ninh lớn lên chỉ qua những lời kể của mẹ và vài kỷ vật ít ỏi. Suốt 55 năm, ông bền bỉ đi tìm phần mộ của cha – liệt sĩ Nguyễn Công Nam. Đến năm 2022, một cuộc điện thoại bất ngờ đã giúp gia đình tìm thấy nơi an nghỉ của người cha anh hùng và đưa ông trở về quê hương.
Trong ngôi nhà nhỏ ở huyện Thanh Chương, tỉnh Nghệ An, ông Nguyễn Công Ninh vẫn nâng niu bức ảnh cũ của cha mình – liệt sĩ Nguyễn Công Nam. Đó gần như là ký ức duy nhất ông có về người cha đã hy sinh vì Tổ quốc.
Năm 1965, khi đế quốc Mỹ mở rộng chiến tranh ra miền Bắc, ông Nguyễn Công Nam tình nguyện nhập ngũ lần thứ hai và hành quân vào chiến trường miền Nam. Lúc ấy, ông Ninh mới lên hai tuổi.
Trước ngày lên đường, người cha trẻ đứng rất lâu bên chiếc nôi của con. Ông chờ con thức giấc để được bế thêm một lần nữa, nhưng đứa trẻ vẫn ngủ say. Không nỡ đánh thức con, ông lặng lẽ để lại vài dòng thơ:
“Ba đi vì nước vì non,
Vì tình nghĩa mẹ cùng con sau này…”
Đó cũng là lần cuối cùng người cha được nhìn thấy con trai mình.
Năm 1967, trong một trận chiến ác liệt tại tỉnh Quảng Ngãi, chiến sĩ Nguyễn Công Nam anh dũng hy sinh. Khi giấy báo tử được gửi về, mẹ ông Ninh ngã quỵ. Còn cậu bé hai tuổi chưa đủ lớn để hiểu rằng từ nay mình đã mất cha mãi mãi.
Lớn lên, mỗi khi nhìn bạn bè có cha bên cạnh, ông Ninh lại thấy lòng trống trải. Ông thường ngồi bên mẹ để nghe kể về cha – một người lính từng hai lần xếp bút nghiên, gác lại cuộc sống bình yên để lên đường bảo vệ đất nước.
Ông tự nhủ:
“Dù mất bao lâu, tôi cũng phải tìm được nơi cha đang nằm.”
Suốt hơn nửa thế kỷ, ông đi khắp nơi, hỏi thăm đồng đội cũ của cha, tìm kiếm thông tin ở nhiều cơ quan, nghĩa trang. Có lúc tưởng chừng vô vọng, ông đã nghĩ đến việc dừng lại.
Nhưng rồi, vào ngày 15 tháng 12 năm 2022, ông nhận được một cuộc điện thoại đặc biệt. Đầu dây bên kia thông báo đã tìm thấy phần mộ liệt sĩ Nguyễn Công Nam tại tỉnh Quảng Ngãi.
Nghe tin ấy, ông Ninh lặng người. Sau giây phút ngỡ ngàng, ông bật khóc như một đứa trẻ.
Hai ngày sau, ông cùng con cháu lên đường vào Quảng Ngãi. Đứng trước phần mộ mang tên cha mình, người đàn ông đã ngoài sáu mươi tuổi nghẹn ngào:
“Bố ơi! Con tìm được bố rồi… Con đã đi tìm bố suốt 55 năm qua…”
Trong cơn mưa nặng hạt hôm ấy, tiếng gọi “Bố ơi!” vang lên giữa nghĩa trang khiến nhiều người không cầm được nước mắt.
Mùa hè năm 2024, hài cốt liệt sĩ Nguyễn Công Nam được đưa về an táng tại quê nhà Nghệ An. Đối với ông Nguyễn Công Ninh, đó là ngày hạnh phúc nhất cuộc đời.
Trước phần mộ của cha, ông thắp nén nhang và khẽ nói:
“Bố đã hoàn thành nhiệm vụ với Tổ quốc. Hôm nay, gia đình đã đưa bố trở về với quê hương.”
Sau 55 năm chờ đợi, cuộc đoàn tụ ấy đã khép lại hành trình tìm cha của một người con liệt sĩ, đồng thời nhắc nhở các thế hệ hôm nay về sự hy sinh lớn lao của những người đã ngã xuống và nỗi nhớ thương âm thầm của những thân nhân ở lại.


