Cựu chiến binh

Con mắt còn lại của người cựu chiến binh

Mỗi sáng, ông Nguyễn Đức Minh (Sinh năm 1955, nhập ngũ năm 1975, hiện là CCB thôn Tân An xã Hùng An) đều mở cánh cửa gỗ cũ kỹ để đón ánh nắng đầu ngày. Ông thường đứng rất lâu trước khoảng sân nhỏ, lặng lẽ ngắm khu vườn bằng con mắt còn lại.

Tuyên Quang02/07/2026Hoàng Văn Bình (Đoàn xã Hùng An)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bốn mươi lăm năm trước, trong một trận chiến ác liệt, một mảnh đạn đã găm vào vùng mặt của người lính trẻ. Khi tỉnh dậy trên giường bệnh, điều đầu tiên ông nhận ra là nửa bầu trời đã vĩnh viễn chìm vào bóng tối. Các bác sĩ đã cứu được mạng sống của ông, nhưng không thể giữ lại một bên mắt.

Những ngày đầu sau khi xuất ngũ, ông gặp vô vàn khó khăn. Việc đi lại trở nên chậm chạp vì khả năng quan sát bị hạn chế. Cầm chiếc búa đóng một chiếc đinh cũng nhiều lần trượt tay. Có lúc, ông bước hụt bậc thềm chỉ vì không còn nhìn rõ khoảng cách.

Điều khiến ông đau lòng hơn cả là ánh mắt ái ngại của nhiều người.

Có người hỏi:

"Ông có tiếc con mắt đã mất không?"

Ông mỉm cười hiền hậu:

"Tiếc chứ. Nhưng tôi còn may mắn hơn nhiều đồng đội đã không thể trở về."

Câu trả lời ấy luôn khiến người đối diện lặng đi.

Không để thương tật trở thành rào cản, ông bắt đầu học cách thích nghi với cuộc sống mới. Ông chăm sóc vườn cây, nuôi ong lấy mật và trồng thêm những luống rau xanh. Ban đầu, công việc diễn ra chậm hơn người khác, nhưng từng ngày, ông học cách quan sát cẩn thận, xoay người nhiều hơn và kiên nhẫn với chính mình.

Thời gian trôi qua, khu vườn nhỏ ngày càng xanh tốt. Mỗi mùa hoa nở, đàn ong cần mẫn bay đi rồi trở về, như nhắc ông rằng cuộc sống luôn tiếp diễn.

Ông còn dành nhiều thời gian đến các trường học, gặp gỡ đoàn viên, thanh niên để kể về những năm tháng chiến tranh. Ông không kể bằng sự oán trách, mà bằng lòng biết ơn những người đã hy sinh và bằng khát vọng gìn giữ hòa bình.

Ông thường nói với các em:

"Các cháu đang nhìn cuộc sống bằng hai mắt khỏe mạnh. Hãy dùng đôi mắt ấy để thấy những điều tốt đẹp, để học tập, lao động và xây dựng đất nước. Đừng bao giờ để chiến tranh cướp đi điều quý giá ấy."

Mỗi dịp gặp lại đồng đội, ông luôn mang theo tấm ảnh cũ chụp cả đơn vị trước ngày lên đường. Trong bức ảnh ấy, ai cũng còn rất trẻ, ánh mắt đầy niềm tin và hy vọng. Nhiều người trong số họ đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Ông khẽ vuốt tấm ảnh rồi nhìn lên bầu trời bằng con mắt còn lại.

Ông hiểu rằng mình không chỉ nhìn thay phần của chính mình, mà còn mang theo ký ức của những người đồng đội đã không còn cơ hội ngắm bình minh, nhìn cánh đồng lúa chín hay thấy tiếng cười của con trẻ.

Con mắt còn lại của người cựu chiến binh không chỉ giúp ông nhìn thấy cuộc sống hôm nay. Đó còn là "con mắt của ký ức", của lòng biết ơn và của niềm tin vào hòa bình. Dù chiến tranh đã lấy đi một phần cơ thể, nó không thể lấy đi nghị lực, nhân cách và tình yêu cuộc sống của người lính năm xưa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Con mắt còn lại của người cựu chiến binh | Câu chuyện thời hoa lửa