Con Mắt Kính Không Còn Cần Để Nhìn Xa (1)
Tựa đề: Con Mắt Kính Không Còn Cần Để Nhìn Xa Năm 1969, trong ngăn tủ gỗ của ông Tấn có một cặp mắt kính cũ. Gọng kim loại đã hơi cong, tròng kính có vài vết xước mảnh, nhưng ông vẫn luôn để nó trong một chiếc khăn vải gấp cẩn thận. Ông không đeo nó mỗi ngày. Chỉ khi cần nhìn xa. Người ta hỏi: “Không đeo thường xuyên thì giữ làm gì?” Ông đáp: “Để khi cần thì còn thấy rõ.” Năm 1970, chiến tranh khiến những điều ở xa trở nên khó đoán hơn. Có những tin tức đến chậm, có những điều không ai biế
Tựa đề: Con Mắt Kính Không Còn Cần Để Nhìn Xa
Năm 1969, trong ngăn tủ gỗ của ông Tấn có một cặp mắt kính cũ. Gọng kim loại đã hơi cong, tròng kính có vài vết xước mảnh, nhưng ông vẫn luôn để nó trong một chiếc khăn vải gấp cẩn thận.
Ông không đeo nó mỗi ngày.
Chỉ khi cần nhìn xa.
Người ta hỏi:
“Không đeo thường xuyên thì giữ làm gì?”
Ông đáp:
“Để khi cần thì còn thấy rõ.”
Năm 1970, chiến tranh khiến những điều ở xa trở nên khó đoán hơn. Có những tin tức đến chậm, có những điều không ai biết chắc đúng sai.
Ông Tấn bắt đầu đeo kính thường xuyên hơn khi ngồi đọc tin.
Không phải để nhìn chữ.
Mà để nhìn xa hơn chữ.
Năm 1971, một lần ông làm rơi kính xuống nền gạch. Một bên tròng bị nứt nhẹ.
Con trai ông nói:
“Thay cái khác đi ba.”
Ông lắc đầu:
“Nó vẫn nhìn được.”
Năm 1972, kính bắt đầu mờ hơn theo thời gian. Ông lau nó mỗi ngày bằng vạt áo, rất chậm.
Có người nói:
“Nhìn không rõ thì có ích gì?”
Ông trả lời:
“Không phải lúc nào mình cũng cần thấy rõ hết. Chỉ cần biết hướng là đủ.”
Năm 1973, ông ít đeo kính hơn. Nhưng vẫn giữ nó trong khăn vải cũ.
Như một thói quen không bỏ được.
Năm 1974, con trai ông đề nghị mua kính mới.
Ông im lặng một lúc lâu.
Rồi nói:
“Cái mới nhìn rõ hơn. Nhưng cái cũ giúp mình nhớ cách đã từng cố nhìn trong những lúc không có gì chắc chắn.”
Năm 1975, chiến tranh kết thúc.
Cuộc sống bắt đầu ổn định hơn. Người ta đọc báo rõ hơn, tin tức đến nhanh hơn, mọi thứ dường như sáng tỏ hơn trước.
Một buổi chiều, con trai ông trở về.
Anh nhìn cặp kính cũ trên bàn:
“Giờ đâu cần cái này nữa ba?”
Ông Tấn đeo kính lên.
Nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Ừ,” ông nói, “không cần để nhìn xa nữa.”
Anh hỏi:
“Vậy giữ làm gì?”
Ông đáp:
“Để nhớ là đã từng có những năm… con người phải cố nhìn qua rất nhiều điều mờ mịt, mà vẫn tin rằng phía trước còn có đường để đi.”
Anh im lặng.
Ông tháo kính xuống.
Đặt lại vào khăn vải cũ.
Không còn dùng để nhìn xa như trước, nhưng vẫn được giữ lại như một phần của thời gian đã qua—thời gian mà mọi thứ không rõ ràng, nhưng con người vẫn cố nhìn tiếp, từng chút một, không bỏ cuộc.



