Bài viết

CON MẮT XUYÊN THỦNG MÀN ĐÊM

Câu chuyện về cuộc đấu trí nghẹt thở của những chiến sĩ radar trong chiến dịch 12 ngày đêm năm 1972, giải mã "bức tường nhiễu" của siêu pháo đài bay B-52 để dẫn đường cho tên lửa ta lập chiến công.

Đồng Nai10/06/2026Nguyễn Công Đạt (Đoàn xã Định Quán)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 12 năm 1972, bầu trời Hà Nội và các tỉnh miền Bắc rung chuyển bởi chiến dịch tập kích đường không chiến lược bằng máy bay B-52 của đế quốc Mỹ. Để bảo vệ những "siêu pháo đài bay" này, địch đã tung ra một thứ vũ khí vô hình nhưng cực kỳ lợi hại: Nhiễu điện tử. Trên màn hiện sóng radar của ta lúc bấy giờ không còn là những phần tử mục tiêu rõ ràng, mà chỉ là một màu trắng xóa, đan xen như những dải lụa nhấp nháy liên tục. Địch ngạo nghễ tuyên bố: "Radar của Bắc Việt đã hoàn toàn bị mù".

Tại đài radar mật danh P-35 đóng trên một đỉnh đồi trọc ở Nghệ An, chàng kỹ sư trẻ Nguyễn Văn Thắng cùng các đồng đội đang căng mắt, nín thở theo dõi màn hình. Nhiệm vụ của họ vô cùng nặng nề: Phải vạch nhiễu, phát hiện và thông báo hướng bay của B-52 từ xa để các bệ phóng tên lửa ở Hà Nội kịp thời chuyển cấp chiến đấu.

Đêm ngày 18 tháng 12, một trận bão nhiễu khủng khiếp chưa từng có ập đến. Màn hình radar quét liên tục nhưng chỉ thấy những vệt sáng quết đặc như chổi quét, che lấp hoàn toàn dấu vết máy bay. Kim đồng hồ nhích dần, thời gian tính bằng giây. Nếu không tìm thấy mục tiêu, Hà Nội sẽ bị bất ngờ.

Giữa căn buồng xe radar chật hẹp, nóng hầm hập và đặc quánh mùi dầu máy, không khí căng thẳng như dây đàn. Bằng kiến thức kỹ thuật và kinh nghiệm thực chiến tích lũy qua nhiều năm bám đài, anh Thắng nhận ra một quy luật: Dù nhiễu có dày đến đâu, thì ngay tại tâm của luồng phát nhiễu từ chiếc B-52 vẫn sẽ có một điểm "chết" — một điểm mà cường độ ánh sáng có sự thay đổi rất nhỏ, chỉ mỏng và mịn như một sợi tóc.

Anh Thắng liền ra lệnh cho trắc thủ: "Giảm độ sáng nền! Chuyển sang dải tần số dự phòng số 3!". Đồng thời, hai tay anh xoay nhanh núm điều chỉnh cự ly, mắt không rời màn hình chớp tắt liên tục.

Và rồi, điều kỳ diệu đã xuất hiện từ sự kiên trì. Giữa "bức tường" trắng xóa của nhiễu điện tử, một chấm sáng nhỏ, đục và hơi chuyển động hiện ra trong tích tắc.

"B-52! Phương vị 320, cự ly 180 cây số! Xuất hiện!" — tiếng anh Thắng hét lên vang vọng cả buồng máy.

Tọa độ chính xác ngay lập tức được truyền qua đường dây thông tin huyết mạch ra mạng tiêu đồ quốc gia. Chỉ vài phút sau, những quả tên lửa Volga từ trận địa ở Hà Nội vút lên không trung, xé rách màn đêm, quật ngã chiếc "siêu pháo đài bay" đầu tiên ngay trên bầu trời Thủ đô.

Chiến dịch kết thúc thắng lợi, những "con mắt thần" của Trung đoàn 291 đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ vạch nhiễu tìm thù.

Nửa thế kỷ đã trôi qua, người kỹ sư radar năm ấy giờ đã bước vào tuổi xưa nay hiếm. Đôi mắt anh không còn tinh anh như trước, nhưng ký ức về chấm sáng "định mệnh" giữa màn sương nhiễu năm 1972 thì vẫn vẹn nguyên. Câu chuyện của anh và các đồng đội là minh chứng cho thấy: Vũ khí dù có tối tân đến đâu cũng phải chịu khuất phục trước trí tuệ, bản lĩnh và lòng dũng cảm của con người Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn