Bài viết

Còn một chân, tôi vẫn đi tìm đồng đội

Sau cuộc chiến bảo vệ biên giới phía Bắc tại Mặt trận Vị Xuyên, ông Nguyễn Quang Tuệ mất một chân do bị thương nặng. Thế nhưng, suốt nhiều năm qua, ông vẫn chống nạng, đeo chân giả trở lại những cao điểm năm xưa để tìm kiếm hài cốt đồng đội. Đối với ông, đó là lời hứa của người lính với những người đã nằm lại nơi biên cương.

Quảng Trị04/07/2026Hồ Văn Thiên3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi năm, khi mùa mưa ở Hà Giang vừa dứt, ông Nguyễn Quang Tuệ lại chuẩn bị ba lô.

Trong ba lô không có quân trang như ngày còn chiến đấu.

Chỉ có chai nước, ít lương khô, hương, hoa và tấm bản đồ chiến trường cũ đã sờn mép.

Có người hỏi:

"Chân bác thế này, sao còn leo núi?"

Ông chỉ cười:

"Đồng đội tôi còn nằm trên đó."

Đường lên các cao điểm ở Vị Xuyên đầy đá tai mèo sắc nhọn.

Có đoạn dốc dựng đứng.

Chiếc chân giả nhiều lần tuột dây.

Ông phải ngồi xuống chỉnh lại rồi tiếp tục đi.

Những người trẻ đi cùng nhiều lúc còn mệt hơn ông.

Đến một khu vực từng là chiến hào năm xưa, ông dừng lại rất lâu.

Ông chỉ xuống một khoảng đất rồi nói:

"Ở đây trước kia là hầm của tiểu đội tôi."

Hơn bốn mươi năm đã trôi qua.

Rừng đã phủ kín dấu tích chiến tranh.

Nhưng ông vẫn nhớ vị trí từng tảng đá, từng lối hào.

Ông kể rằng có lần, nhờ ký ức của những cựu chiến binh trở lại chiến trường, lực lượng quy tập đã tìm thấy hài cốt một liệt sĩ cùng nhiều di vật như cúc áo, tăng võng và mảnh tăng cá nhân. Khoảnh khắc ấy, không ai nói nên lời.

Ông lặng lẽ thắp một nén nhang.

Khói hương bay giữa núi rừng.

Ông khẽ nói:

"Các cậu về với đất mẹ rồi."

Có người hỏi:

"Đi tìm mãi như thế có mệt không?"

Ông nhìn về phía dãy núi 468 rồi trả lời:

"Mệt chứ. Nhưng nếu mình không đi thì ai đưa các anh em về?"

Đối với ông, hành trình ấy sẽ chỉ kết thúc khi không còn thông tin nào về đồng đội chưa được tìm thấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Còn một chân, tôi vẫn đi tìm đồng đội | Câu chuyện thời hoa lửa