CƠN MƯA CHIỀU VÀ NGƯỜI ĐỒNG ĐỘI TRẺ
Ký ức về một buổi chiều mưa trên tuyến thông tin, khi bác Đoàn Văn Hưng cùng một người đồng đội trẻ hoàn thành nhiệm vụ sửa chữa đường dây giữa điều kiện thời tiết khắc nghiệt.
Trong suốt những năm tháng làm nhiệm vụ trên tuyến Trường Sơn, bác Đoàn Văn Hưng đã gặp và làm việc cùng rất nhiều đồng đội. Có những người chỉ gắn bó trong một thời gian ngắn, nhưng lại để lại những kỷ niệm không thể nào quên. Một trong số đó là câu chuyện về một buổi chiều mưa cùng người đồng đội trẻ tuổi của bác.
Hôm ấy, trời đang nắng thì bất ngờ mây đen kéo đến từ phía dãy núi xa. Chỉ trong chốc lát, cả khu rừng chìm trong màn mưa trắng xóa. Đúng lúc đó, trạm thông tin nhận được báo cáo về việc tín hiệu trên một đoạn tuyến bị suy yếu.
Không chần chừ, bác Hưng cùng một chiến sĩ trẻ mới về đơn vị được ít tháng lập tức lên đường kiểm tra. Người đồng đội ấy còn rất trẻ, khuôn mặt vẫn mang nét hồn nhiên của tuổi đôi mươi, nhưng trong công việc lại luôn nhanh nhẹn và trách nhiệm.
Con đường rừng sau cơn mưa trở nên vô cùng khó đi. Đất đỏ nhão ra dưới chân, nhiều đoạn dốc trơn trượt khiến việc di chuyển mất nhiều thời gian hơn thường lệ. Thỉnh thoảng cả hai phải dừng lại để tránh những cành cây gãy rơi xuống sau gió lớn.
Sau gần một giờ kiểm tra, họ phát hiện một đoạn dây bị đứt do cây rừng ngã đổ. Công việc sửa chữa tưởng chừng đơn giản nhưng lại trở nên khó khăn vì mưa vẫn chưa ngớt, còn gió liên tục làm dây rung mạnh.
Người đồng đội trẻ không ngại khó khăn, chủ động leo lên vị trí cao để giữ dây, còn bác Hưng thực hiện việc nối lại đường truyền. Hai người phối hợp nhịp nhàng dù quần áo đã ướt sũng và bùn đất bám kín từ chân đến vai.
Trong lúc làm việc, chàng chiến sĩ trẻ bất ngờ kể về gia đình ở quê. Cậu nói rằng đây là lần đầu tiên phải xa nhà lâu như vậy. Có những đêm nhớ cha mẹ và anh em đến mất ngủ, nhưng mỗi khi nghĩ đến nhiệm vụ đang làm, cậu lại tự nhủ phải cố gắng nhiều hơn.
Những lời tâm sự chân thành ấy khiến bác Hưng nhớ đến chính mình của những năm đầu nhập ngũ. Ai cũng từng có những nỗi nhớ riêng, nhưng tất cả đều học cách gác lại tình cảm cá nhân để hoàn thành nhiệm vụ chung.
Sau hơn hai giờ làm việc dưới mưa, đoạn dây cuối cùng cũng được nối xong. Khi tín hiệu thử nghiệm truyền đi thành công, cả hai nhìn nhau cười nhẹ. Đó không phải niềm vui lớn lao, nhưng là cảm giác hạnh phúc của những người vừa hoàn thành công việc được giao.
Trên đường trở về, cơn mưa cũng dần ngớt. Ánh nắng cuối ngày len qua những đám mây còn sót lại, chiếu xuống con đường rừng đầy nước. Khung cảnh ấy đến nay bác Hưng vẫn còn nhớ rất rõ.
Nhiều năm sau, khi nhắc lại câu chuyện ấy, bác không còn nhớ chính xác tên của người đồng đội trẻ năm nào. Nhưng bác vẫn nhớ nụ cười lạc quan, tinh thần trách nhiệm và sự nhiệt huyết của tuổi trẻ nơi chiến trường.
Bác thường nói rằng chiến tranh có thể lấy đi nhiều thứ, nhưng cũng giúp con người hiểu hơn về tình đồng đội, về sự sẻ chia và lòng tin dành cho nhau trong những thời khắc khó khăn nhất.
Và ký ức về cơn mưa chiều cùng người đồng đội trẻ năm ấy vẫn mãi là một phần đẹp đẽ trong cuộc đời người lính thông tin Đoàn Văn Hưng.



