Cựu chiến binh

CƠN MƯA CÓ "MÙI ỔI CHÍN" DƯỚI TÁN RỪNG GIÀ

Khu rừng này vốn rậm rạp, tầng tầng lớp lớp cây cổ thụ che khuất ánh mặt trời, là nơi trú ẩn lý tưởng để tránh tai mắt của máy bay trinh sát Mỹ. Những người lính trẻ như ông Lệnh yêu cánh rừng này lắm. Nó không chỉ che chở họ khỏi bom đạn mà còn cung cấp rau rừng, củ mài và nguồn nước suối trong lành để nuôi quân.

Tuyên Quang30/07/2026Xã Yên Hoa (Đoàn xã Yên Hoa)7 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đó là một buổi trưa nắng gắt vào khoảng giữa năm 1967, tại một cánh rừng già nằm sâu trong lòng dãy Trường Sơn, thuộc địa phận tỉnh Quảng Nam. Lúc bấy giờ, đơn vị cảnh vệ của ông Vương Quốc Lệnh đang thực hiện nhiệm vụ bí mật: bảo vệ Sở chỉ huy tiền phương và Tư lệnh Chu Huy Mân.

Khu rừng này vốn rậm rạp, tầng tầng lớp lớp cây cổ thụ che khuất ánh mặt trời, là nơi trú ẩn lý tưởng để tránh tai mắt của máy bay trinh sát Mỹ. Những người lính trẻ như ông Lệnh yêu cánh rừng này lắm. Nó không chỉ che chở họ khỏi bom đạn mà còn cung cấp rau rừng, củ mài và nguồn nước suối trong lành để nuôi quân.

Nhưng sự yên bình ấy bị phá vỡ bởi tiếng gầm rú ầm ĩ của động cơ máy bay. Lần này không phải là tiếng rít xé gió của phản lực ném bom F-4 hay F-105, mà là tiếng ầm ì nặng nề của những chiếc C-123 - loại máy bay vận tải bụng phệ. Ông Lệnh và đồng đội nhận lệnh báo động, sẵn sàng súng đạn, nép mình vào các công sự, mắt hướng lên bầu trời qua kẽ lá.

Bất chợt, từ bụng những chiếc máy bay ấy, không có quả bom nào rơi xuống. Thay vào đó, chúng phun ra những vệt sương mù màu trắng đục, kéo dài như những dải lụa chết chóc vắt ngang bầu trời xanh. Làn sương ấy nhanh chóng hạ thấp độ cao, bao trùm lấy cả cánh rừng, len lỏi vào từng hốc đá, từng cửa hầm.

Điều kỳ lạ nhất là mùi hương. Giữa không khí sặc mùi thuốc súng thường ngày, ông Lệnh bỗng ngửi thấy một mùi vị là lạ. Nó hăng hắc, nồng nặc nhưng lại thoang thoảng vị ngọt, tựa như mùi ổi chín hay mùi dứa lên men. Với những người lính đang đói cơm khát nước, cái mùi ấy ban đầu chẳng gây cảm giác sợ hãi, thậm chí còn gợi nhớ về quê nhà.

"Chúng nó rải cái gì thế nhỉ? Có phải thuốc sâu không?" – Một đồng đội nằm cạnh ông Lệnh thì thầm. Ông Lệnh quệt mồ hôi trên trán, hít phải thứ không khí ấy, cảm thấy lồng ngực hơi tức, cổ họng đắng nghét. Lớp sương mù ấy bám vào da thịt ông, dinh dính, nhờn nhờn như dầu luyn pha nước. "Chắc là thuốc khai quang thôi. Bọn nó muốn làm rụng lá để tìm hầm của Tư lệnh đấy. Anh em cẩn thận, ngụy trang cho kỹ!" – Ông Lệnh trấn an đồng đội, dù trong lòng dấy lên một nỗi bất an mơ hồ.

Lúc ấy, không ai trong số họ – những chàng trai mười chín, đôi mươi – biết đến cái tên khoa học "Agent Orange" hay "Dioxin". Họ không biết rằng, thứ sương mù có mùi ổi chín ngọt ngào kia độc gấp hàng vạn lần thạch tín. Họ vẫn bám trụ tại trận địa, vẫn lấy nước suối ở con khe đã nhiễm độc để nấu cơm, vẫn hái rau rừng đã thấm đẫm hóa chất để ăn qua ngày. Bởi lẽ, nhiệm vụ bảo vệ an toàn cho Tư lệnh Chu Huy Mân là tối thượng, họ không thể rời bỏ vị trí dù chỉ một tấc.

Chỉ ba ngày sau, sự tàn khốc mới hiện nguyên hình. Cánh rừng già đang xanh tốt bỗng chốc biến đổi kinh hoàng. Những cây cổ thụ ngàn năm tuổi rụng lá xơ xác, trơ trọi những cành khô khẳng khiu chọc thẳng lên trời như những bộ xương khô khốc. Cỏ tranh úa vàng, chim chóc chết rải rác hoặc bỏ đi hết. Cả khu rừng chết lặng, không còn một tiếng sự sống.

Ông Lệnh nhìn cảnh tượng ấy mà đau thắt ruột gan. Da ông bắt đầu nổi mẩn ngứa điên dại, nhiều chỗ lở loét. Nhưng nhìn sang Tư lệnh Chu Huy Mân vẫn điềm tĩnh làm việc dưới căn hầm nóng hầm hập, nhìn đồng đội vẫn kiên cường bám chốt, ông cắn răng chịu đựng. Ông lấy khăn mặt chà xát lên những vết ngứa đến bật máu, rồi lại ôm súng đứng gác.

Trong những đêm canh gác giữa cánh rừng chết ấy, ông Lệnh thường nhìn lên bầu trời sao qua những tán cây trơ trụi. Ông tự nhủ: "Cây cối cứng như thép còn chết rũ, không biết xương thịt mình rồi sẽ ra sao?". Nhưng suy nghĩ ấy vụt qua rất nhanh, nhường chỗ cho ý chí sắt đá của người lính. Ông chấp nhận để chất độc ngấm vào cơ thể mình, miễn sao giữ được bí mật cho căn cứ, giữ được bình yên cho Thủ trưởng. Đó là sự hy sinh thầm lặng nhưng đau đớn không kém gì việc hứng chịu một viên đạn đồng.

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn