Cơn mưa đầu mùa
Cơn mưa đầu mùa
Sau nhiều tuần nắng cháy, đơn vị hành quân giữa vùng đất đỏ khô khốc. Quần áo ai cũng phủ bụi trắng, môi nứt nẻ vì thiếu nước.
Chiều hôm ấy, mây đen bất ngờ kéo đến rồi cơn mưa đổ xuống ào ào.
Cả tiểu đội reo lên như trẻ nhỏ.
Chiến sĩ tên Quý tháo mũ hứng nước mưa rồi cười lớn:
“Trời thương mình rồi!”
Mọi người đứng giữa mưa, ngửa mặt cho nước xối lên mái tóc và đôi vai nóng rát.
Có người tranh thủ giặt áo, có người chỉ đứng im tận hưởng cảm giác mát lành hiếm hoi ấy.
Quý đưa tay hứng từng giọt nước rồi nói:
“Lâu lắm mới thấy mưa đẹp thế này.”
Nhiều năm sau, mỗi lần gặp cơn mưa đầu mùa, ông lại nhớ đến buổi chiều cả tiểu đội cười vang giữa đất trời thời hoa lửa — khi hạnh phúc đôi khi chỉ giản dị là một cơn mưa mát lành.



