Cơn mưa không còn tiếng bom
Cơn mưa không còn tiếng bom
Trời đổ mưa lớn.
Hằng đứng dưới mái hiên, nhìn từng giọt nước rơi.
Âm thanh đều đặn, nhẹ nhàng.
Bất chợt, cô khựng lại.
Ngày xưa, cũng là những cơn mưa như thế. Nhưng mỗi tiếng rơi đều khiến tim thắt lại.
Không biết đó là mưa… hay là tiếng bom rơi.
Có lần, cả tổ phải nằm sát đất hàng giờ trong mưa. Không ai dám cử động.
Giờ đây, cô đứng yên, lắng nghe.
Chỉ là mưa.
Không có tiếng nổ.
Không có tiếng hô.
Không có nỗi sợ.
Cô đưa tay ra, hứng một giọt nước.
Lạnh.
Nhưng yên bình.
Con trai cô chạy ra:
“Mẹ ơi, vào nhà đi, ướt!”
Hằng mỉm cười:
“Để mẹ đứng thêm chút…”
Cô muốn cảm nhận rõ hơn.
Sự khác biệt giữa hai thời điểm.
Giữa quá khứ và hiện tại.
Có những điều… chỉ khi đã đi qua rồi, mới hiểu được giá trị của một cơn mưa bình thường.



