Cơn mưa lớn trên đường băng huấn luyện
Hôm ấy đơn vị đang học cách hành quân bí mật qua vùng đồng ruộng. Trời từ sáng đã âm u, gió thổi mạnh từ phía sông. Người phụ trách nhìn lên bầu trời rồi nói: “Có thể mưa to. Ai thấy không đảm bảo sức khỏe thì báo trước.” Không ai lên tiếng. Trọng đứng ở hàng thứ ba, áo nâu đã sờn vai, chiếc túi vải đeo sát ngực. Đoàn bắt đầu đi. Lúc đầu chỉ là mưa bụi, rồi những hạt nước nặng dần, cuối cùng trời đổ xuống như trút. Con đường đất nhanh chóng biến thành bùn lầy. Nước chảy thành dòng qua bờ ruộng, dép lún sâu đến mắt cá chân.

Hôm ấy đơn vị đang học cách hành quân bí mật qua vùng đồng ruộng. Trời từ sáng đã âm u, gió thổi mạnh từ phía sông. Người phụ trách nhìn lên bầu trời rồi nói:
“Có thể mưa to. Ai thấy không đảm bảo sức khỏe thì báo trước.”
Không ai lên tiếng. Trọng đứng ở hàng thứ ba, áo nâu đã sờn vai, chiếc túi vải đeo sát ngực.
Đoàn bắt đầu đi.
Lúc đầu chỉ là mưa bụi, rồi những hạt nước nặng dần, cuối cùng trời đổ xuống như trút. Con đường đất nhanh chóng biến thành bùn lầy. Nước chảy thành dòng qua bờ ruộng, dép lún sâu đến mắt cá chân.
Một đồng đội trượt ngã, Trọng lập tức quay lại đỡ.
“Có đau không?”
“Không sao, đi tiếp được.”
Hai người lại bước tiếp trong màn mưa trắng xóa.
Tôi được nghe kể rằng lúc ấy nhiều người đã mệt lả. Áo quần ướt sũng, tài liệu phải che trong túi dầu, mắt cay vì nước mưa tạt liên tục.
Người phụ trách hô nghỉ tạm dưới một lùm tre.
Mọi người ngồi thở dốc. Trọng mở túi kiểm tra tài liệu trước tiên, rồi mới vắt nước ở tay áo.
Một đồng chí cười:
“Cậu lo giấy hơn lo người à?”
Anh cũng cười:
“Người ướt còn khô lại được, tài liệu hỏng thì khó hơn.”
Câu nói khiến cả nhóm bật cười, không khí nhẹ đi giữa cơn mưa.
Nghỉ được ít phút, người phụ trách hỏi:
“Ai không đi nổi thì ở lại chờ.”
Trọng nhìn con đường còn ngập nước phía trước rồi nói:
“Em đi được.”
“Cậu lạnh run rồi đấy.”
Anh thành thật:
“Lạnh thật. Nhưng em nghĩ đồng bào ngoài kia còn khổ hơn mình nhiều.”
Không ai nói thêm.
Đoàn lại lên đường. Mưa vẫn chưa dứt. Có đoạn nước ngập đến đầu gối, mọi người phải bám vai nhau mà đi. Trọng đi phía sau cùng để giúp những người yếu hơn.
Một người bạn thở hổn hển:
“Sao cậu không đi lên trước cho đỡ mệt?”
Anh lắc đầu:
“Đi sau mới biết còn ai cần giúp.”
Đó là điều nhiều đồng đội nhớ mãi về anh.
Đến chiều muộn, đoàn mới tới được điểm tập kết. Mọi người ướt như vừa bước lên từ dưới sông. Trong căn chòi lá nhỏ, người phụ trách đếm quân số rồi nhìn cả nhóm:
“Hôm nay các cậu học được gì?”
Có người nói học cách giữ bí mật, có người nói học cách chịu đựng.
Đến lượt Trọng, anh suy nghĩ một lúc rồi đáp:
“Em học rằng trên đường cách mạng, không phải lúc nào trời cũng quang. Quan trọng là mình có tiếp tục bước hay không.”
Căn chòi im lặng vài giây rồi người phụ trách gật đầu thật chậm.
Đêm hôm ấy, mọi người ngồi hong quần áo bên bếp lửa nhỏ. Mưa đã ngớt, chỉ còn tiếng nước nhỏ từ mái lá xuống nền đất.
Một đồng đội nhìn Trọng rồi nói đùa:
“Cậu đúng là người học viên không bao giờ xin nghỉ.”
Anh cười hiền:
“Không phải em khỏe hơn đâu. Chỉ là em sợ mình bỏ cuộc trước khi đất nước được tự do.”
Nghe câu ấy, không ai cười nữa.
Mỗi lần viết lại câu chuyện này, tôi luôn hình dung con đường bùn lầy giữa cơn mưa trắng trời, những chàng trai trẻ bước đi trong giá lạnh và Nguyễn Văn Trọng lặng lẽ đi phía sau cùng, vừa giữ tài liệu vừa đỡ đồng đội.
Không có đường băng huấn luyện, không có tiếng động cơ máy bay.
Chỉ có con đường hành quân của tuổi trẻ cách mạng, nơi mưa gió không làm người thanh niên ấy chùn bước, mà càng làm sáng thêm ý chí âm thầm nhưng bền bỉ của Nguyễn Văn Trọng trên con đường phụng sự Tổ quốc Việt Nam.


