Cơn mưa rừng
Cơn mưa rừng
Cơn mưa rừng đến rất nhanh, không báo trước. Trời vừa còn nắng, chỉ một lúc sau đã tối sầm lại. Những hạt mưa lớn rơi xuống, đập vào lá cây nghe lộp bộp.
Cả đơn vị vội tìm chỗ trú. Dưới một tán cây lớn, mọi người ngồi sát lại, cố tránh những dòng nước đang chảy xuống từ cành lá.
Một người lính trẻ run lên vì lạnh. Áo anh đã ướt sũng.
Người bên cạnh nhìn thấy, lặng lẽ cởi áo ngoài, đưa sang:
“Mặc thêm đi.”
“Còn cậu?”
“Tớ ổn.”
Anh nhận áo, không nói gì thêm. Chỉ gật đầu.
Cơn mưa kéo dài, không ai nói chuyện. Mỗi người theo đuổi suy nghĩ riêng, nhưng trong khoảnh khắc ấy, sự im lặng lại mang một ý nghĩa khác – sự chia sẻ không cần lời.
Khi mưa tạnh, mọi người đứng dậy, tiếp tục hành trình. Áo vẫn còn ẩm, nhưng không ai than phiền.
Trong những ngày như thế, một cử chỉ nhỏ cũng đủ để làm ấm lòng.



