CƠN MƯA SAU NHIỀU NGÀY NẮNG HẠN
CƠN MƯA SAU NHIỀU NGÀY NẮNG HẠN
CƠN MƯA SAU NHIỀU NGÀY NẮNG HẠN
Tôi là Nguyễn Hồng Lợi. Trong đời lính, tôi đã trải qua nhiều gian khổ, nhưng có một kỷ niệm mà mỗi lần nhớ lại, lòng tôi vẫn thấy dịu đi, đó là cơn mưa sau nhiều ngày nắng hạn ở đơn vị. Cơn mưa ấy không chỉ làm mát đất trời, mà còn làm mát cả lòng người lính giữa những tháng ngày khắc nghiệt.
Đơn vị tôi đóng quân ở vùng đồi trọc, đất đỏ, cây cối thưa thớt. Suốt nhiều ngày liền, trời nắng như đổ lửa. Mặt đất khô nứt, bụi bay mù mịt mỗi khi đội hình hành quân đi qua. Nước sinh hoạt phải gánh từ xa, từng can từng thùng đều được phân chia cẩn thận. Mỗi người chỉ dám dùng vừa đủ, rửa mặt cũng tiết kiệm từng ngụm.
Những buổi huấn luyện dưới nắng khiến ai cũng mệt nhoài. Áo quần ướt đẫm mồ hôi, phơi chưa kịp khô đã lại phải mặc vào. Buổi trưa, nắng dội xuống lán, hơi nóng hầm hập. Có lúc tôi ngước nhìn bầu trời trong veo, không một gợn mây, thầm mong một cơn mưa, dù chỉ là mưa rào ngắn ngủi.
Ngày thứ bao nhiêu của đợt nắng hạn tôi cũng không nhớ rõ, chỉ biết ai cũng khát, không chỉ khát nước mà khát cả một chút dịu mát của thiên nhiên. Chiều hôm ấy, khi đang đào hầm dở dang, tôi bỗng thấy gió đổi chiều. Bầu trời phía xa sẫm lại, mây đen từ từ kéo đến. Anh em nhìn nhau, trong ánh mắt lóe lên chút hy vọng.
Rồi những giọt mưa đầu tiên rơi xuống, lộp bộp trên mái tăng, trên mũ cối. Ban đầu còn thưa thớt, sau đó mưa nặng hạt dần. Chỉ trong chốc lát, cơn mưa ào xuống, xối xả như trút nước. Đất khô gặp mưa bốc lên mùi ngai ngái quen thuộc. Cái nóng tích tụ nhiều ngày như được gột rửa.
Chúng tôi đứng dưới mưa, mặc cho áo quần ướt sũng. Có người ngửa mặt lên trời, để nước mưa chảy xuống mặt, xuống cổ. Có người dang tay hứng mưa như trẻ nhỏ. Tiếng cười vang lên giữa mưa, hiếm hoi sau những ngày nắng hạn căng thẳng. Trong khoảnh khắc ấy, mọi mệt mỏi dường như tan biến.
Cơn mưa không chỉ mang lại sự mát mẻ, mà còn giải quyết bao khó khăn. Nước mưa được hứng vào các thùng, đủ dùng cho sinh hoạt mấy ngày sau. Không khí trở nên dễ thở hơn. Đêm xuống, nhiệt độ dịu lại, ngủ trong võng không còn oi bức như trước. Tiếng mưa rơi đều đều trên tán lá ru chúng tôi vào giấc ngủ sâu hiếm hoi.
Sáng hôm sau, rừng và đồi như khoác áo mới. Lá cây xanh hơn, đất mềm ra, bớt bụi. Công việc huấn luyện tiếp tục, nhưng tinh thần anh em khác hẳn. Ai cũng nhẹ nhõm, như được tiếp thêm sức lực. Tôi nhận ra, chỉ một cơn mưa thôi, cũng đủ làm thay đổi cả không khí của đơn vị.
Giờ đây, khi đã rời quân ngũ, mỗi lần gặp cơn mưa sau những ngày nắng dài, tôi lại nhớ về đơn vị cũ, nhớ những đồng đội năm xưa. Với tôi, cơn mưa sau nhiều ngày nắng hạn không chỉ là hiện tượng thời tiết, mà là một ký ức đẹp, một khoảnh khắc hiếm hoi của sự mát lành và hy vọng trong đời lính.
Đó là lúc tôi hiểu rằng, giữa gian khó, chỉ cần một chút đổi thay – như một cơn mưa – cũng đủ để con người thêm vững tin và bước tiếp.



