Cơn mưa trên đường hành quân
Một đêm hành quân, đơn vị của ông Hà Văn K. gặp mưa lớn.
Mưa rừng xuống rất nhanh.
Đường đất trở nên trơn trượt. Ba lô và quần áo đều ướt.
Mọi người vẫn phải tiếp tục đi vì đơn vị có nhiệm vụ phải hoàn thành trước sáng.
Có đoạn đường dốc, một đồng đội bị trượt ngã.
Ông K. quay lại kéo bạn đứng dậy.
Cả hai tiếp tục đi.
Đến một con suối, nước đã dâng cao. Đơn vị phải tìm cách vượt qua.
Người đi trước dò đường, người phía sau giữ chặt trang bị.
Qua được bên kia, mọi người tranh thủ nghỉ một lát.
Không có chỗ khô để nằm, họ ngồi sát vào nhau dưới những tán cây.
Ông K. nói rằng lúc ấy ai cũng mệt, lạnh và đói.
Nhưng không ai than phiền.
Điều duy nhất mọi người quan tâm là làm sao hoàn thành nhiệm vụ và không để ai bị tụt lại.
Đến sáng, mưa vẫn còn rơi.
Những người lính lại tiếp tục hành quân.
Nhiều năm sau, ông K. vẫn nhớ cơn mưa ấy.
Ông nói, những ngày gian khổ nhất lại là những ngày người lính hiểu rõ nhất giá trị của hai chữ “đồng đội”.



