Bài viết

CƠN MƯA TRÊN ĐƯỜNG HÀNH QUÂN

CƠN MƯA TRÊN ĐƯỜNG HÀNH QUÂN

Thanh Hóa16/09/2026nguyễn thị bình (Xã Hoằng Hóa)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

CƠN MƯA TRÊN ĐƯỜNG HÀNH QUÂN

Một trong những kỷ niệm vui buồn đan xen mà bác Nguyễn Danh Thảo vẫn nhớ mãi là một trận mưa bất ngờ trên đường hành quân. Bác kể: “Hôm ấy đang đi thì trời bỗng đổ mưa rất to. Anh em chẳng ai kịp chuẩn bị, người nào cũng ướt từ đầu đến chân.” Đường đất vốn đã khó đi lại càng trơn trượt. Có người vừa bước được vài bước đã trượt chân ngã xuống bùn. Cả nhóm quay lại đỡ đồng đội lên rồi không nhịn được cười khi nhìn bộ dạng lấm lem của nhau. Một anh lính còn đùa: “Thế này thì về đơn vị khỏi cần rửa mặt nữa!” Cả nhóm cười vang giữa trời mưa. Bác Thảo nói: “Lúc ấy khổ thật, nhưng anh em vẫn cố làm cho nhau vui. Có tiếng cười thì thấy đường đi cũng ngắn hơn.” Thế nhưng sau tiếng cười là những phút giây rất gian khó. Quần áo ướt, người rét run, đôi chân mỏi nhừ nhưng vẫn phải tiếp tục lên đường. Bác kể: “Người lính ngày ấy chẳng ai muốn mình trở thành người hùng gì cả, chỉ mong anh em cùng nhau hoàn thành nhiệm vụ và còn nguyên vẹn trở về.” Nghe bác kể, một đoàn viên thanh niên nói: “Chúng cháu thấy trong câu chuyện có cả sự gian khổ và tinh thần lạc quan của người lính. Chính tiếng cười giữa những lúc khó khăn đã giúp các bác thêm vững vàng.” Bác Thảo mỉm cười: “Đúng rồi, trong gian khó càng phải thương nhau, động viên nhau. Một câu nói vui đôi khi cũng giúp người bên cạnh có thêm sức.” Cơn mưa năm ấy đã đi qua từ rất lâu, nhưng trong ký ức của bác vẫn còn nguyên tiếng cười của những người lính trẻ giữa một chặng đường hành quân gian nan.:::

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CƠN MƯA TRÊN ĐƯỜNG HÀNH QUÂN | Câu chuyện thời hoa lửa