Con Mương Dẫn Nước Qua Vùng Bom Cày
Năm 1967, bà Nguyễn Thị Hồng sống tại một xã vùng chiêm trũng của tỉnh Ninh Bình. Khi ấy, sản xuất nông nghiệp phụ thuộc hoàn toàn vào hệ thống mương dẫn nước từ sông vào đồng ruộng. Một đợt bom ném xuống đã làm sạt lở nghiêm trọng đoạn mương chính, nước không thể chảy vào cánh đồng. Nếu không khắc phục kịp, cả vụ mùa sẽ bị ảnh hưởng. Ngay sau khi bom ngớt, dân làng đã họp khẩn. Không có máy móc, mọi người quyết định dùng cuốc, xẻng, gánh đất để khơi lại con mương bị lấp. Người đứng trên bờ, người xuống lòng mương, từng lớp bùn đất được xúc đi, từng đoạn bị sạt lở được gia cố lại bằng tre, đá và đất nện chặt. Có những ngày nắng gắt, ai cũng mệt rã rời nhưng không ai bỏ dở công việc. Một bác nông dân vừa xúc bùn vừa nói: “Có nước thì mới có lúa, có lúa thì mới có cái ăn.” Sau nhiều ngày liên tục, dòng nước từ con sông lại chảy về cánh đồng. Những thửa ruộng khô nứt dần được hồi sinh. Khi nước tràn vào ruộng, mọi người đứng bên bờ mương nhìn dòng nước chảy mà ai cũng xúc động. Bà Hồng sau này kể lại: “Chúng tôi đã cứu con mương, nhưng thật ra chính con mương cũng giữ lại cuộc sống cho cả làng.”


