Cựu chiến binh

CON NGƯỜI BÌNH THƯỜNG TRONG THỜI KHẮC PHI THƯỜNG

Những con người bước vào chiến tranh đều rất bình thường, nhưng chính thời khắc lịch sử đã buộc họ trở nên phi thường.

Hưng Yên19/01/2026Bùi Thẩm Quyên (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Không ai sinh ra để làm anh hùng. Người lính Điện Biên cũng vậy. Trước khi khoác áo lính, họ là nông dân, học trò, thợ thủ công. Họ quen với ruộng đồng, làng xóm, với những ước mơ giản dị.

Ông Đặng Văn Duy từng là một chàng trai trẻ, chưa đi xa khỏi quê quá vài chục cây số. Ông không nghĩ mình sẽ kéo pháo, đánh trận, đối diện cái chết. Nhưng lịch sử không hỏi con người có sẵn sàng hay không. Nó chỉ đến và đặt mỗi người vào vị trí của mình.

Trong những ngày ở lòng chảo Điện Biên, ông thấy rõ sự chuyển biến kỳ lạ của con người. Những người lính vốn hiền lành, ít nói, bỗng trở nên gan góc lạ thường. Họ chịu đói, chịu rét, chịu mưa bom mà không than vãn.

Không phải vì họ không sợ. Họ sợ chứ. Nhưng nỗi sợ ấy bị đẩy lùi bởi trách nhiệm. Trách nhiệm với đồng đội bên cạnh, với hậu phương phía sau, với tương lai mà họ chưa từng được nhìn thấy.

Thời khắc phi thường không biến con người thành những sinh thể khác. Nó chỉ làm lộ ra phần mạnh mẽ nhất trong mỗi người. Phần mà trong đời sống bình thường có thể không bao giờ cần đến.

Sau chiến tranh, khi trở về đời thường, nhiều người lính lại trở về với dáng vẻ lặng lẽ, ít nói. Nhưng trong ký ức họ, họ biết rằng mình từng sống trọn vẹn nhất trong những thời khắc phi thường ấy – khi sự sống và cái chết ở rất gần nhau, và lựa chọn làm người trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CON NGƯỜI BÌNH THƯỜNG TRONG THỜI KHẮC PHI THƯỜNG | Câu chuyện thời hoa lửa