Bài viết

Con người thầm lặng

Ninh Bình20/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, ở một làng quê nhỏ có cô gái tên Hương. Vừa tròn mười bảy tuổi, Hương đã viết đơn xin tham gia đội thanh niên xung phong. Dù cha mẹ lo lắng, cô vẫn quyết tâm lên đường vì mong muốn góp sức mình cho Tổ quốc. Đơn vị của Hương nhận nhiệm vụ giữ thông tuyến đường vận tải ra tiền tuyến. Con đường xuyên qua rừng núi hiểm trở, thường xuyên bị bom đạn đánh phá. Ban ngày mọi người trú ẩn trong hầm, ban đêm lại ra san đường, lấp hố bom, chuyển đá và sửa cầu tạm. Hương tuy nhỏ bé nhưng rất nhanh nhẹn và gan dạ. Mỗi khi đoàn xe chuẩn bị vượt đèo trong đêm tối, cô thường cầm chiếc đèn bão đứng ở khúc cua nguy hiểm để ra hiệu. Ánh đèn vàng rung nhẹ trong gió, sáng lên giữa màn đêm như một bông hoa lửa rực rỡ. Đồng đội trìu mến gọi cô là “Hoa lửa của đỉnh đèo”. Một đêm cuối đông, sau trận bom lớn, cả đoạn đường bị đất đá vùi lấp. Nếu không dọn kịp, đoàn xe chở lương thực sẽ không thể đi qua. Hương cùng đồng đội lao vào công việc. Người cuốc đất, người khiêng đá, người chặt cây chống sạt lở. Đôi bàn tay ai cũng rớm máu nhưng không ai chịu nghỉ. Gần sáng, con đường được khai thông. Hương lại cầm chiếc đèn bão bước ra vị trí quen thuộc, soi sáng cho từng chiếc xe vượt qua an toàn. Tiếng còi xe vang dài giữa núi rừng như lời cảm ơn gửi đến những người trẻ tuổi quả cảm. Ngày hòa bình lập lại, Hương trở về quê làm cán bộ xã, tiếp tục phục vụ nhân dân. Dù năm tháng trôi qua, hình ảnh cô gái cầm đèn đứng giữa bom đạn vẫn còn sống mãi trong ký ức của bao người. Câu chuyện hoa lửa thời xưa nhắc nhở thế hệ hôm nay phải biết yêu nước, sống trách nhiệm và luôn ghi nhớ công lao của những người đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn