con nhất định sẽ về
Hồi đó ông chỉ tầm 18–19 tuổi, cũng trạc tuổi mấy anh lớp trên của cháu bây giờ. Làng ông nghèo lắm, ruộng đồng thì nhiều mà bom đạn cũng nhiều. Mỗi lần máy bay bay qua là cả làng lại chạy xuống hầm trú ẩn. Một buổi tối, ông cùng mấy thanh niên trong làng ngồi bên bếp lửa. Anh đội trưởng bộ đội về vận động thanh niên nhập ngũ. Anh nói một câu mà ông nhớ mãi: “Nếu mình không đứng lên giữ đất nước, thì sau này con cháu mình sẽ sống trong cảnh nô lệ.”
Hồi đó ông chỉ tầm 18–19 tuổi, cũng trạc tuổi mấy anh lớp trên của cháu bây giờ. Làng ông nghèo lắm, ruộng đồng thì nhiều mà bom đạn cũng nhiều. Mỗi lần máy bay bay qua là cả làng lại chạy xuống hầm trú ẩn.
Một buổi tối, ông cùng mấy thanh niên trong làng ngồi bên bếp lửa. Anh đội trưởng bộ đội về vận động thanh niên nhập ngũ. Anh nói một câu mà ông nhớ mãi:
“Nếu mình không đứng lên giữ đất nước, thì sau này con cháu mình sẽ sống trong cảnh nô lệ.”
Ông nghe câu đó mà trong lòng cứ nóng lên. Ông nghĩ:
"Nếu mình không đi, thì ai đi?"
Thế là hôm sau ông xung phong nhập ngũ.
Ngày lên đường, bà cố của cháu (tức là mẹ ông) chỉ gói cho ông một nắm cơm với ít muối vừng. Bà không khóc nhiều, chỉ nói:
“Con đi giữ nước, mẹ tự hào. Nhưng nhớ giữ mình mà trở về.”
Ông lúc đó mạnh miệng lắm, cười nói:
“Con nhất định sẽ về.”
Nhưng thật ra trong lòng cũng sợ chứ. Ai mà không sợ chiến tranh đâu cháu.
Có một lần đơn vị ông hành quân trong rừng suốt mấy ngày. Đêm đó trời mưa rất to 🌧️, đất trơn, đường rừng tối om. Bỗng nhiên phía xa nghe tiếng bom nổ.
Cả đơn vị nằm rạp xuống đất.
Ông nhớ rất rõ lúc đó tim mình đập mạnh đến mức tưởng như ai cũng nghe thấy.
Một người bạn thân của ông – tên là Hùng – quay sang thì thầm:
“Sau này hòa bình, tao chỉ muốn về quê trồng lúa thôi.”
Ông cười nhỏ:
“Còn tao muốn lấy vợ, sinh con.”
Hai đứa nói chuyện nhỏ vậy thôi, nhưng trong lòng lúc đó chỉ mong đất nước được yên bình.
May mắn là ông sống sót qua chiến tranh. Nhưng nhiều người bạn của ông… đã không trở về nữa.
Mỗi lần nhớ lại, ông vẫn nghĩ:
Hòa bình bây giờ không phải tự nhiên mà có.
Nó được đổi bằng tuổi trẻ, máu và cả ước mơ của rất nhiều người.
Phúc à, ông không mong cháu phải cầm súng như ông ngày xưa.
Thời của cháu khác rồi.
Nhưng ông mong cháu học hành cho tốt, sống tử tế, và yêu đất nước mình. 📚
Vì với ông, mỗi thế hệ đều có một cách riêng để bảo vệ Tổ quốc.



