CON ƠI! CON ĐANG Ở ĐÂU!!!!!! CON VỀ VỚI MẸ ĐI!
Lính Thành cổ Quảng Trị hồi đó mang tiếng là sinh viên, thanh niên mà vẫn còn trẻ con lắm. Có cậu đi huấn luyện ở trên Thái Nguyên, được mẹ thêu tên vào trên áo và balo, cậu giữ hai thứ đó như là giữ vàng. Trước hôm được lệnh vào Quảng Trị, mẹ cậu lên thăm và nhờ thủ trưởng trông coi giùm, gần 20 tuổi đầu, chưa đi đâu quá Hà Nội. Hôm ở Thành cổ, cậu bị đạn tổ ong văng trúng, ngàn mũi đạn đâm vào thân và da thịt. Máu cứ chảy rỉ ra không cầm được, mệt quá, chỉ kịp nói hai chữ “Mẹ ơi!” rồi hy sinh…
Có hôm đò chở lính về, mẹ tự dưng hóa điên, thẫn thờ rồi bộc phát nói lảm nhảm. Gặp đoàn bộ đội nào cũng hỏi là con tôi đâu, thằng Hợi con tôi còn không? Nó giật được tấm bằng đại học rồi chứ. Nó bảo may cho tôi áo đẹp, chăn ấm. Nó hứa nhiều lắm, hứa từ năm lên ba, lên bốn.Nó còn hứa trở về mà… Nó sẽ dẫn tôi qua sông Bến Hải. Đưa tôi vào Nam, thăm anh em đồng đội trong đó… Trời ơi, con tôi...!Lính hồi đó chỉ có những điều ao ước rất đơn giản, cao đẹp, là được trở về với mẹ. Nhưng cái mong muốn đó không phải ai cũng có được. Nhiều anh em ở vào cái khoảnh khắc tạm biệt mẹ lên đường chiến đấu, đó cũng chính giây phút cuối cùng được thấy mẹ rồi.“Tự do, hòa bình không phải dễ. Có được bây giờ, cố gắng mà giữ”



