Con rạch Khói đen
Năm 1970, quân Mỹ – ngụy mở cuộc càn lớn dọc rạch Phú Phụng nhằm tiêu diệt lực lượng du kích đang hoạt động mạnh trong vùng. Từ sáng sớm, pháo bắn dồn dập làm mặt nước rạch đen kịt vì khói.
Giữa lúc dân chạy giặc hỗn loạn, anh Tư Mẫn, một du kích trẻ tuổi, lặng lẽ bơi xuồng nhỏ áp sát đội hình địch. Anh mang theo chỉ một khẩu súng và vài trái lựu đạn. Chờ địch tiến sâu vào vườn dừa, anh bất ngờ ném lựu đạn, rồi lao vào bắn trả trong khi khói còn phủ kín mặt rạch.
Tiếng nổ vang dội làm địch rối loạn. Nhưng ngay sau đó, pháo từ tàu sắt trên sông bắn trả dữ dội. Một mảnh đạn trúng xuồng, anh Tư Mẫn bị thương nặng. Trước khi ngất, anh cố đẩy chiếc xuồng trôi về hướng bờ để tránh rơi vào tay giặc.
Chiều hôm ấy, dân làng tìm thấy anh bên mé rạch, người đầy máu nhưng tay vẫn nắm chặt khẩu súng không rời. Trận đánh nhỏ nhưng bất ngờ khiến địch khiếp sợ và phải rút quân sớm.
Từ đó, người dân Phú Phụng thường nhắc nhau câu chuyện về “người giữ rạch bằng tinh thần thép”, như một biểu tượng của lòng quả cảm trong những ngày bom đạn ác liệt.



