Con Rồng cháu tiên
Sự Tích Con Rồng Cháu Tiên: Cội Nguồn Dân Tộc Việt
Ngày xửa ngày xưa, ở vùng đất Lạc Việt có một vị thần thuộc nòi Rồng tên là Lạc Long Quân, sức khỏe vô địch, giàu lòng nhân ái, thường giúp dân trừ hoang dã, quái vật và dạy cách trồng trọt. Ở vùng núi cao phương Bắc, có nàng Âu Cơ thuộc dòng dõi Tiên, xinh đẹp tuyệt trần. Gặp gỡ và mến phục đức độ của nhau, hai người nên duyên vợ chồng, cùng chung sống tại cung điện Long Trang.
Ít lâu sau, Âu Cơ mang thai nhưng kỳ lạ thay, nàng không sinh ra một đứa trẻ mà sinh ra một bọc trăm trứng. Sau bảy bảy bốn mươi chín ngày, bọc trứng nở ra một trăm người con trai hồng hào, đẹp đẽ, lớn nhanh như thổi mà không cần bú mớm, ai nấy đều khôi ngô, khỏe mạnh phi thường.
Tuy nhiên, do Lạc Long Quân thuộc loài thủy tộc dưới nước, còn Âu Cơ lại quen cuộc sống trên non cao, hai người không thể mãi sống chung một chỗ. Lạc Long Quân bèn bàn với vợ:
"Ta là nòi Rồng, nàng là giống Tiên, nước lửa khó hòa hợp. Nay ta đem năm mươi con xuống biển, nàng đưa năm mươi con lên núi, chia nhau cai quản các phương, khi có việc thì giúp đỡ lẫn nhau, quyết không quên lời hẹn."
Một trăm người con ấy chính là tổ tiên của người Việt. Người con trưởng theo Âu Cơ lên vùng đất Phong Châu được tôn lên làm vua, lấy hiệu là Hùng Vương, đặt tên nước là Văn Lang. Từ sự tích thiêng liêng này, hai tiếng "đồng bào" (cùng một bọc) ra đời, và người Việt Nam ta luôn tự hào gọi mình là dòng dõi "Con Rồng Cháu Tiên" – nhắc nhở nhau về nghĩa tình đoàn kết, keo sơn một nhà.



