CON SỐ CUỐI CÙNG
Trong đơn vị có một người lính tên Hải, làm nhiệm vụ thống kê.
Anh không trực tiếp chiến đấu nhiều như những người khác.
Công việc của anh là ghi chép.
Bao nhiêu người đi.
Bao nhiêu người về.
Bao nhiêu người… không về.
Ban đầu, anh ghi rất cẩn thận.
Từng cái tên.
Từng con số.
Nhưng càng về sau, tay anh càng run.
Có những cái tên… anh vừa trò chuyện hôm qua.
Hôm nay đã trở thành một dòng trong sổ.
Một con số.
Một lần, đồng đội hỏi:
– “Viết những thứ đó… có nặng nề không?”
Hải im lặng.
Rồi nói:
– “Không phải con số nào cũng giống nhau.”
Anh mở sổ.
Chỉ vào một dòng:
– “Người này… có mẹ già.”
Chỉ vào dòng khác:
– “Người này… chưa kịp cưới vợ.”
Rồi anh khép sổ lại:
– “Nhưng khi ghi… tất cả đều là số.”
Một đêm, sau trận đánh lớn, Hải ngồi rất lâu.
Trang giấy trắng trước mặt.
Anh không viết.
Chỉ nhìn.
Cuối cùng, anh ghi một con số.
Nhưng lần này, anh dừng lại rất lâu.
Rồi viết thêm một dòng nhỏ bên cạnh:
“Họ không phải là con số. Họ là con người.”



