“Còn sống còn giúp người, còn làm việc thiện”
“Còn sống còn giúp người, còn làm việc thiện”
“Còn sống còn giúp người, còn làm việc thiện”
Năm 1984, khi đất nước có lời gọi thiêng liêng từ biên giới, Nguyễn Hồng Thanh, quê Sơn Dương, Tuyên Quang, đã tạm gác công việc để lên đường nhập ngũ.
Ông được biên chế vào Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 122, Sư đoàn 313 và tham gia chiến đấu tại khu vực biên giới phía Bắc, trong đó có mặt trận Vị Xuyên.
Tuổi trẻ của ông gắn với những ngày tháng vào sinh ra tử.
Những năm tháng ấy để lại trong ông nhiều ký ức mà thời gian không thể xóa nhòa. Ông chứng kiến những người đồng đội cùng mình chiến đấu, có người trở về, có người mãi mãi nằm lại nơi biên cương.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ trở về cuộc sống đời thường, ông không chọn cho mình một cuộc sống chỉ biết hưởng thụ tuổi già.
Ông tiếp tục tìm đến đồng đội.
Rồi ông giúp đỡ những gia đình khó khăn.
Rồi ông tham gia các hoạt động thiện nguyện.
Với ông, những việc làm ấy không phải điều gì quá lớn lao. Đó chỉ là cách một người lính tiếp tục thực hiện lời hứa với những người đã cùng mình đi qua chiến tranh.
Ông từng chọn cho mình một phương châm rất giản dị:
“Còn sống còn giúp người, còn làm việc thiện.”
Câu nói ấy cũng chính là cách ông tiếp tục giữ gìn phẩm chất của người lính Bộ đội Cụ Hồ trong thời bình.
Chiến tranh đã kết thúc từ lâu.
Nhưng với những người lính như Nguyễn Hồng Thanh, cuộc chiến đấu vì đồng đội, vì nhân dân và vì những điều tốt đẹp vẫn chưa bao giờ kết thúc.
Ngày trước, người lính cầm súng bảo vệ Tổ quốc.
Ngày nay, người lính cầm lấy trách nhiệm, tình yêu thương và nghĩa tình để giúp đỡ những người còn khó khăn.
Điều đáng nhớ: Phẩm chất người lính không chỉ được thể hiện trên chiến trường. Nó còn được thể hiện trong cách một người sống sau khi trở về: sống có trách nhiệm, biết sẻ chia và không quên đồng đội.
Biên tập từ câu chuyện có thật về cựu chiến binh Nguyễn Hồng Thanh, thôn Tân Bình, xã Sơn Dương, Tuyên Quang.
Lời kết
Những câu chuyện ấy cho thấy một điều rất giản dị:
Chiến tranh có thể lùi xa, nhưng ký ức của người lính thì còn ở lại.
Ở Vị Xuyên, những người lính đã giữ từng cao điểm, từng mỏm đá. Có những người trở về với thương tích trên cơ thể; có những người mãi mãi nằm lại. Hơn bốn mươi năm sau, những cựu chiến binh vẫn trở về chiến trường xưa để thắp hương cho đồng đội. Ngày 12/7/2026, tại Đài hương 468, xã Thanh Thủy, hàng trăm cựu chiến binh và thân nhân liệt sĩ đã dự lễ Giỗ trận Vị Xuyên.
Vì vậy, kể chuyện thời lính không chỉ là kể lại một quá khứ.
Đó là cách để thế hệ hôm nay hiểu rằng:
Hòa bình không tự nhiên mà có.
Mỗi tấc đất của Tổ quốc đều có dấu chân của những người đã hy sinh.
Và phía sau mỗi người lính trở về là một câu chuyện về tuổi trẻ, tình đồng đội, tình quân dân và lòng yêu nước.


