Cơn Sóng Ngầm Trong Lòng Dinh Độc Lập
Câu chuyện về cuộc đấu trí nghẹt thở của Vũ Ngọc Nhạ — người chiến sĩ tình báo ẩn mình dưới danh phận một cố vấn tâm phúc, một vị "ông cố vấn" quyền lực ngay giữa sào huyệt tối cao của chính quyền Sài Gòn.
Vào những năm 1960, khi tiếng súng và bom đạn nổ ra rát mặt trên khắp các chiến trường, thì tại Sài Gòn, có một cuộc chiến khác cũng khốc liệt không kém: cuộc chiến của những cái đầu lạnh và những bước đi cân não trong bóng tối.
Tại Dinh Độc Lập lúc bấy giờ, ai cũng biết đến một nhân vật đặc biệt: "Ông cố vấn" Vũ Ngọc Nhạ. Với vẻ ngoài lịch lãm, học thức uyên bác và sự am hiểu sâu sắc về tôn giáo, ông nhanh chóng trở thành người thân tín, được cả Tổng thống Ngô Đình Diệm (trước đây) và sau này là Nguyễn Văn Thiệu vô cùng nể trọng, coi như một bậc quân sư thấu thị.
Thế nhưng, không một ai trong bộ máy quyền lực ấy ngờ được rằng, người đàn ông luôn mặc âu phục chỉnh tề, mỉm cười điềm đạm bên cạnh Tổng thống lại chính là một chiến sĩ tình báo cộng sản, người đứng đầu lưới tình báo mang mật danh A.22.
Nhiệm vụ của Vũ Ngọc Nhạ vô cùng nguy hiểm. Ông sống trong lòng địch, xung quanh là những con mắt cú vọ của mật vụ và các cơ quan tình báo sừng sỏ như CIA. Chỉ cần một cái sẩy chân, một lời nói hớ, hay một biểu cảm thiếu tự nhiên, cái chết tàn khốc sẽ ập đến ngay lập tức. Nhưng ông luôn giữ được sự bình tĩnh đến kinh ngạc.
Hằng ngày, ông lắng nghe những kế hoạch quân sự tối mật, tham gia vào những cuộc họp chiến lược định đoạt cục diện chiến tranh. Những tài liệu vô giá như "Kế hoạch bình định cấp tốc", các bản đồ bố phòng quân sự, hay ý đồ chiến lược của Mỹ đều được ông ghi nhớ một cách chính xác tuyệt đối, sau đó mã hóa và bí mật gửi ra chiến khu qua những đường dây liên lạc ngầm.
Có một đêm năm 1968, mật vụ bất ngờ tổ chức một cuộc khám xét diện rộng các khu vực nghi vấn tại Sài Gòn. Giữa lúc mật liên lạc của lưới A.22 đang mang tài liệu mật chuẩn bị rời đi thì bị chặn lại ở một trạm gác gần Dinh. Nhận được tin báo khẩn cấp, Vũ Ngọc Nhạ biết rằng nếu chiếc xe bị lục soát, toàn bộ mạng lưới sẽ tan rã.
Ông không bỏ trốn. Trái lại, ông dùng chính chiếc xe công vụ của phủ Tổng thống, đàng hoàng lái thẳng đến trạm gác. Bước xuống xe với phong thái ung dung, ông nghiêm giọng nói với tên chỉ huy trạm:
"Tôi đang đi thực hiện nhiệm vụ đặc biệt cho Tổng thống. Các anh định làm chậm trễ công việc quốc gia đại sự sao?"
Nhìn thấy chiếc xe quen thuộc và uy danh của vị "ông cố vấn", tên chỉ huy run rẩy cúi đầu xin lỗi và lập tức cho đoàn xe đi qua. Tài liệu chiến lược được giải vây an toàn ngay trước mũi súng quân thù. Khi trở lại phòng làm việc, đứng trước tấm cửa kính lớn nhìn ra đường phố Sài Gòn rực rỡ ánh đèn, ông khẽ thở phào, tự nhủ:
"Mỗi ngày ở đây là một ngày trên thớt. Nhưng chừng nào trái tim còn đập, con đường này vẫn phải đi đến cùng."
Năm 1969, lưới tình báo A.22 bị lộ do một sự cố ngoài ý muốn. Vũ Ngọc Nhạ bị bắt và bị kết án tù khổ sai ra Côn Đảo. Dù bị tra tấn dã man, ông và các đồng đội vẫn giữ vững khí tiết, bảo vệ bí mật đến phút cuối cùng, khiến kẻ thù cho đến ngày thua trận vẫn không hiểu hết được sự tinh vi của mạng lưới này.
Vũ Ngọc Nhạ đã sống và chiến đấu giữa thời hoa lửa không bằng súng đạn, mà bằng bản lĩnh, lòng yêu nước nồng nàn và một tinh thần thép. Câu chuyện về "ông cố vấn" huyền thoại mãi là một nốt nhạc trầm hùng, ly kỳ nhưng đầy tự hào trong bản đại hợp xướng về cuộc đấu tranh giành độc lập của dân tộc.



