Con Sông Sau Làng
Tựa đề: Con Sông Sau Làng
Năm 1971, sau làng có một con sông nhỏ uốn lượn qua những bãi cỏ và rặng tre. Mùa mưa nước dâng, chảy xiết; mùa khô thì hiền hòa, lộ ra những bãi đá nhẵn bóng.
Người trong làng gọi đơn giản là “sông sau làng”.
Không ai nghĩ nhiều về nó.
Nhưng Duyên thì khác.
Cô hay ra ngồi bên bờ sông mỗi chiều, thả chân xuống nước, nhìn dòng chảy trôi qua như một thứ không bao giờ đứng yên.
“Ra đó hoài vậy có gì đâu?” mẹ hỏi.
Duyên đáp:
“Có nước.”
Mẹ cười nhẹ:
“Nước thì chỗ nào chẳng có.”
Duyên không giải thích thêm.
Năm 1972, những buổi chiều bên sông yên tĩnh hơn trước. Người ta bận rộn, ít ra bờ sông hơn.
Duyên vẫn đi.
Một hôm, cô thấy một người con trai đang ngồi trên bãi đá bên kia bờ.
Anh không nhìn cô, chỉ nhìn dòng nước.
“Chỗ này đẹp nhỉ,” anh nói.
Duyên gật đầu.
“Em hay ra đây à?”
“Ừ.”
Anh im lặng một lúc.
Rồi nói:
“Nước này đi đâu vậy em?”
Duyên nhìn dòng sông:
“Đi tiếp.”
Anh cười nhẹ:
“Không biết nó có nhớ đường không.”
Duyên đáp:
“Nó không cần nhớ.”
Anh quay sang nhìn cô.
Cô nói tiếp:
“Vì nó cứ đi, nên nó luôn tới nơi.”
Không ai nói thêm.
Chỉ có tiếng nước.
Năm 1974, một đoạn bờ sông bị sạt lở, con đường xuống bãi đá khó đi hơn.
Duyên vẫn xuống.
Có hôm cô thấy trên một phiến đá có khắc dòng chữ mờ:
“Nếu còn nghe được tiếng nước, nghĩa là sông vẫn chưa rời đi.”
Không biết ai khắc.
Cô chạm tay vào chữ, rất nhẹ.
Năm 1975, chiến tranh kết thúc.
Con sông vẫn chảy như cũ. Chỉ có làng xung quanh thay đổi: nhà cửa nhiều hơn, tiếng người đông hơn.
Một buổi chiều, Duyên quay lại bờ sông.
Người con trai năm xưa đứng đó.
Không còn áo bụi đường.
Chỉ là một người đi ngang qua bình thường.
Anh hỏi:
“Em vẫn ra đây à?”
Duyên gật đầu.
Anh nhìn dòng sông:
“Nó vẫn vậy.”
Duyên đáp:
“Không phải nó không đổi.”
“Vậy là gì?”
Cô nhìn mặt nước:
“Mà là nó luôn biết quay lại chính mình.”
Gió thổi qua mặt sông.
Nước vẫn chảy.
Không vội.
Không dừng.
Và Duyên hiểu rằng:
có những thứ không cần giữ lại để không mất đi—
chỉ cần chúng còn tiếp tục chảy… là vẫn luôn tồn tại trong đời người.



