CƠN SỐT GIỮA RỪNG A VAO
Trong những năm 1970–1971, khi chiến trường Trường Sơn bước vào giai đoạn ác liệt, bác Lê Xuân Cả nhiều lần đối mặt với sốt rét rừng nặng trong quá trình bảo đảm vận tải tại khu vực rừng A Vao – Tây Quảng Trị. Thiếu thuốc, thiếu lương thực, mỗi cơn sốt là một lần sinh tử. Bác đã vượt qua bệnh tật để tiếp tục bám tuyến, không rời vị trí dù được đề nghị đưa ra hậu cứ điều trị.
Rừng A Vao vào mùa mưa không chỉ ướt lạnh mà còn đầy bệnh tật. Sốt rét như một thứ kẻ thù vô hình, đánh gục người lính lúc họ mệt nhất. Bác Lê Xuân Cả nhớ rất rõ một đợt sốt nặng cuối năm 1971, khi đơn vị đang gấp rút vận chuyển hàng vào chiến trường Quảng Trị.
Bác kể:
“Người cứ run lên bần bật, nóng lạnh thay nhau. Có lúc nhìn rừng cây mà tưởng bom đang rơi trước mắt.”
Thuốc ký ninh lúc đó rất hiếm. Mỗi người chỉ được vài viên, phải dành cho ca nặng nhất. Đồng đội kê cho bác một tấm tăng, nấu nước lá rừng cho uống cầm cự. Ban ngày sốt mê man, ban đêm bác vẫn cố ngồi dậy kiểm tra hàng hóa, sợ địch đánh trúng kho tạm.
Có lúc, chỉ vì một cơn choáng, bác suýt ngã xuống hố bom cũ. Đồng đội kéo lại kịp, bác chỉ cười yếu:
“Chưa chết được đâu, hàng còn chưa giao xong.”
Sau gần mười ngày vật lộn với sốt rét, bác qua khỏi. Không kịp nghỉ ngơi, bác lại khoác ba lô lên vai, tiếp tục hành quân. Với bác, sống sót qua cơn sốt không phải để nghỉ ngơi, mà để đi tiếp con đường còn dang dở.



