Cơn sốt giữa rừng Battambang
Trong những năm bám chốt ở rừng Battambang, kẻ thù nguy hiểm nhất với người lính không chỉ là súng đạn, mà còn là sốt rét rừng. Bác Lê Sỹ Thảo từng trải qua một cơn sốt dữ dội ngay giữa mùa mưa, khi đơn vị đang làm nhiệm vụ dài ngày trong rừng sâu. Không thuốc men đầy đủ, không cáng thương, bác được đồng đội thay nhau chăm sóc giữa rừng già. Ký ức ấy đến giờ bác vẫn nhớ như in, bởi đó là lần bác cảm nhận rõ nhất ranh giới mong manh của sự sống.
Bác bắt đầu sốt vào một buổi chiều muộn. Ban đầu chỉ là gai người, rồi lạnh run, sau đó nóng bừng như lửa đốt.
“Lúc ấy tôi nghĩ chắc mệt chút thôi,” bác kể, “ai ngờ nửa đêm mê man luôn.”
Trong lán dã chiến dựng vội bằng bạt ni-lông, bác nằm co quắp, mồ hôi vã ra như tắm. Đồng đội thay nhau chườm nước, bẻ từng viên thuốc ký ninh quý hiếm cho bác uống.
“Có anh ngồi quạt cả đêm,” bác nhớ lại, “muỗi đốt đầy tay mà không dám buông.”
Người viết vẫn hình dung rõ khung cảnh ấy: giữa rừng sâu đất bạn, ánh đèn pin leo lét, những người lính trẻ lặng lẽ giữ cho nhau từng hơi thở. Không có tiếng súng, nhưng đó vẫn là một trận chiến – trận chiến với bệnh tật, với thiên nhiên khắc nghiệt.
Có lúc cơn sốt lên cao, bác Thảo mê man, gọi tên quê nhà.
“Lúc tỉnh lại, nghe anh em bảo tôi gọi mẹ,” bác cười nhẹ, “nghe mà vừa ngượng vừa thương.”
Sau ba ngày liền, cơn sốt mới dần hạ. Bác gầy rộc đi, nhưng vẫn xin ở lại chốt khi khỏe hơn chút.
“Đơn vị đang làm nhiệm vụ, mình rời đi không đành,” bác nói.
Cơn sốt rét ấy không để lại vết thương nào trên da thịt, nhưng khắc sâu trong ký ức bác Thảo về tình đồng đội – thứ đã giúp người lính vượt qua cả những lúc yếu đuối nhất giữa rừng già xa Tổ quốc



