Cơn sốt giữa rừng già
Trên chiến trường miền Đông Nam Bộ, kẻ thù nguy hiểm không chỉ là bom đạn mà còn là sốt rét rừng. Có một lần bác Lê Ngọc Thanh lên cơn sốt nặng giữa chuyến vận chuyển dài ngày, tưởng như không qua khỏi. Giữa rừng sâu, không bệnh xá, không thuốc men đầy đủ, bác đã được đồng đội cứu sống bằng tình người và kỷ luật thép. Ký ức ấy theo bác suốt cả cuộc đời.
Những năm cuối thập niên 1960, sốt rét rừng là nỗi ám ảnh thường trực với bộ đội hậu cần ở chiến trường miền Đông Nam Bộ. Rừng rậm, nước độc, muỗi dày như khói. Dù đã quen, nhưng không ai dám chủ quan. Bác Lê Ngọc Thanh cũng vậy, vậy mà có lần vẫn gục xuống giữa đường công tác.
Đó là một chuyến vận chuyển dài, đi liên tục nhiều ngày qua rừng sâu. Ban đầu, bác chỉ thấy người gai gai lạnh, tưởng mệt vì thiếu ngủ. Đến tối, cơn sốt ập đến dữ dội. Người nóng như than, lúc mê lúc tỉnh. Cả tổ phải dừng lại giữa rừng, che tạm võng cho bác nằm.
Bác kể lại:
“Lúc đó tôi chỉ nhớ mang máng tiếng anh em gọi tên mình. Mắt mở không ra, đầu thì quay cuồng.”
Không có thuốc đặc trị, chỉ còn ít ký ninh dành cho trường hợp khẩn cấp. Đồng đội đun nước lá rừng, lau người, thay phiên quạt suốt đêm để bác không mê sâu. Có lúc tưởng như bác đã lịm đi, anh em phải lay gọi liên tục.
Sáng hôm sau, cơn sốt hạ dần. Bác tỉnh lại, thấy mình nằm giữa vòng tay đồng đội, gùi hàng được đặt gọn bên cạnh. Không ai bỏ nhiệm vụ, nhưng cũng không ai bỏ người. Khi có thể đứng dậy, việc đầu tiên bác xin là… gùi tiếp phần hàng còn dang dở.
Bác cười nhẹ khi nhắc lại:
“Hồi đó nghĩ đơn giản lắm. Mình ngã thì anh em gánh hộ, mình đứng lên được thì lại đi tiếp.”
Từ lần ấy, bác càng thấm thía: giữa rừng sâu bom đạn, chính tình đồng đội là thứ thuốc mạnh nhất giữ người lính sống sót.



