Cơn sốt giữa rừng sâu
Trong chiến tranh, bom đạn có thể giết người rất nhanh, nhưng sốt rét rừng thì giết người một cách âm thầm. Có những cơn sốt không tiếng nổ, không khói lửa, nhưng lại khiến người lính cạn dần sự sống. Với bác Trần Văn Đàn, cơn sốt năm ấy giữa rừng sâu là ranh giới mong manh giữa ở lại và ra đi. Và đó là ký ức khiến bác im lặng rất lâu mỗi khi nhắc tới.
Năm 1971, trong một đợt vận tải dài ngày, tổ hậu cần của bác Trần Văn Đàn phải ém quân sâu trong rừng già miền Đông Nam Bộ. Mưa rừng kéo dài, đất ẩm, muỗi dày đặc. Sau vài ngày, bác bắt đầu thấy rét run, dù trời không lạnh.
Bác kể:
“Ban đầu tôi cứ nghĩ mệt do đi nhiều. Nhưng tối đến thì rét cầm cập, răng va vào nhau, rồi sốt nóng hầm hập.”
Cơn sốt đến dồn dập. Ban ngày bác mê man, đêm đến người run bần bật. Đơn vị không có thuốc, chỉ còn vài viên ký ninh đã chia hết. Đồng đội thay nhau đắp lá, lau người, giữ cho bác tỉnh lại giữa những cơn mê.
Có lúc bác tưởng mình không qua khỏi. Trong cơn sốt cao, bác thấy mình nằm giữa cánh đồng quê, nghe tiếng mẹ gọi, thấy con đường làng Hạ Vũ 1 hiện ra mờ mờ.
“Tôi nghĩ chắc mình sắp về với tổ tiên rồi,” bác nói nhỏ.
Nhưng giữa cơn mê, bác vẫn nghe thấy tiếng đồng đội thì thầm bên tai: “Cố lên Đàn ơi, ráng tỉnh lại, chưa được ngủ đâu.” Những bàn tay đặt lên trán, lên ngực, những giọt nước nhỏ vào môi khô nứt – đó là thứ níu bác ở lại.
Sau gần một tuần vật lộn với cơn sốt, bác dần tỉnh lại. Người gầy rộc, chân tay rã rời, nhưng hơi thở đã đều hơn. Khi mở mắt ra, thấy đồng đội ngồi cạnh, bác bật khóc – lần hiếm hoi trong đời lính.
“Không phải khóc vì đau, mà vì mình còn sống,” bác nói.
Vài ngày sau, dù chưa khỏe hẳn, bác vẫn xin được gùi hàng nhẹ để theo tổ tiếp tục nhiệm vụ. Với bác, sống sót sau cơn sốt ấy không chỉ là may mắn, mà là món nợ ân tình với đồng đội – món nợ mà bác mang theo suốt đời.


