Cựu chiến binh

CƠN SỐT GIỮA RỪNG SÂU (1)

Trong một đợt trinh sát dài ngày năm 1968, bác Lê Hữu Hiệu bị sốt rét ác tính giữa rừng sâu miền Đông Nam Bộ. Cơn sốt dữ dội khiến bác mê man, nhiều lần tưởng như không qua khỏi. Nhưng chính tình đồng đội đã giữ bác lại với sự sống. Đó là ký ức bác nói rằng “chỉ cần nhớ lại là thấy lạnh sống lưng”.

Thanh Hóa24/12/2025Lê Thị Lan (CHI ĐOÀN TRƯỜNG MẦM NON HOẰNG ĐẠO)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến trường miền Đông Nam Bộ không chỉ lấy máu người bằng bom đạn, mà còn âm thầm rút cạn sức lính bằng sốt rét rừng. Bác Hiệu hiểu điều đó rất rõ, nhưng vẫn không ngờ có ngày mình lại nằm giữa rừng, run lên từng cơn, không còn tự đứng nổi.

Đó là cuối mùa mưa năm 1968. Đơn vị bác làm nhiệm vụ trinh sát dài ngày, bám địch sâu trong rừng. Ban đầu chỉ là cảm giác gai gai sống lưng, rồi sốt cao, đầu đau như búa bổ. Đến đêm thứ hai, bác không còn nhớ gì nữa.

Bác kể lại sau này:
“Lúc tỉnh lúc mê, tôi chỉ thấy rừng quay cuồng, tai ù đặc. Nghĩ chắc mình chết ở đây rồi.”

Trong cơn mê man, bác nghe tiếng đồng đội gọi tên mình, lúc xa lúc gần. Anh em buộc võng, thay nhau cõng bác đi trong đêm, tránh máy bay trinh sát. Có đoạn dốc trơn, cả người lẫn võng trượt xuống bùn, nhưng không ai buông tay.

“Họ cõng tôi mà cũng đói, cũng sốt, thế mà không bỏ,” bác nói, giọng chùng xuống.

Ba ngày hai đêm, bác được đưa về trạm quân y dã chiến. Khi tỉnh lại, người chỉ còn da bọc xương. Bác sống sót, nhưng từ đó mang theo những cơn sốt tái phát dai dẳng.
Chiến tranh đã để lại trong bác một “vết thương không nhìn thấy”, nhưng cũng khắc sâu trong lòng bác một điều: tình đồng đội có thể kéo người ta về từ lằn ranh sống – chết.

CÂU CHUYỆN 2: ĐÊM GIỮ CHO ANH EM NGỦ YÊN

Phần 1. Tóm lược (3–5 câu)

Có những đêm trên chiến trường, bác Hiệu không ngủ để cả đơn vị được ngủ. Trong vai trò trinh sát bảo vệ đội hình trú quân, bác nhiều lần một mình bám địch trong bóng tối. Một đêm năm 1970, chỉ một quyết định kịp thời đã cứu cả đơn vị khỏi một cuộc tập kích bất ngờ. Bác gọi đó là “đêm dài nhất đời lính”.

Phần 2. Câu chuyện

Làm trinh sát không chỉ là đi trước khi đánh, mà còn là người đứng ngoài vòng nghỉ ngơi của đồng đội. Khi cả đơn vị dừng chân ém quân trong rừng cao su gần biên giới Campuchia, bác Hiệu được phân công trực cảnh giới vòng ngoài.

Đêm ấy rừng im lặng lạ thường. Không tiếng côn trùng, không gió. Bản năng người lính khiến bác thấy có điều gì đó không ổn.

“Rừng mà im quá là nguy,” bác kể, “tôi bò ra xa hơn một chút để nghe ngóng.”

Quả đúng như linh cảm. Phía trước, thấp thoáng ánh kim loại và tiếng bước chân rất khẽ. Một toán lính Mỹ – ngụy đang men theo lối rừng, chuẩn bị áp sát điểm trú quân của đơn vị.

Bác nằm ép sát đất, tim đập mạnh, tay siết chặt khẩu súng. Chỉ cần nổ súng lúc đó, bác sẽ hy sinh ngay, nhưng đơn vị phía sau cũng sẽ bị lộ. Bác chọn cách khác: lặng lẽ rút về báo động.

Tiếng tín hiệu khẽ vang lên trong rừng. Đơn vị lập tức tản ra, chiếm lĩnh vị trí chiến đấu. Khi địch vừa tràn tới, họ gặp một đội hình đã sẵn sàng. Sau ít phút chạm súng, địch rút lui.

Sáng hôm sau, nhìn lại khu vực trú quân cũ, nếu chậm chỉ vài phút, hậu quả không ai dám nghĩ tới.

“Đêm đó tôi không thấy mình anh hùng gì,” bác Hiệu nói, “chỉ nghĩ đơn giản: mình thức thì anh em được sống.”

Sau này, khi nhắc lại, bác bảo có những chiến công không có tiếng súng, không có huân chương, nhưng lại theo người lính suốt đời – đó là những đêm giữ cho đồng đội được ngủ yên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn