Cơn sốt rét đầu tiên
Những ngày đầu trên đường Trường Sơn, tôi cứ nghĩ mình đã quen với gian khổ. Mưa thì mặc áo mưa. Nắng thì đội mũ. Đói thì ăn lương khô. Mệt thì cố bước tiếp.

Những ngày đầu trên đường Trường Sơn, tôi cứ nghĩ mình đã quen với gian khổ.
Mưa thì mặc áo mưa.
Nắng thì đội mũ.
Đói thì ăn lương khô.
Mệt thì cố bước tiếp.
Nhưng có một thứ tôi chưa từng nghĩ tới: cơn sốt rét đầu tiên.
Hôm ấy đơn vị vừa dừng chân sau một ngày hành quân dài. Tôi thấy người hơi lạnh, dù trời vẫn oi.
Lâm nhìn tôi hỏi:
— Được, sao mặt mi tái thế?
Tôi cười:
— Chắc mệt thôi. Ngủ một giấc là khỏi.
Nhưng đến tối, người tôi bắt đầu run lên.
Răng va vào nhau lập cập.
Tấm chăn mỏng phủ lên người vẫn không đủ ấm.
Một lúc sau, cơn nóng lại kéo đến, khiến người tôi mệt rã rời.
Lâm phát hiện ra, lập tức gọi cán bộ quân y.
Người quân y đến kiểm tra rồi nói:
— Có thể là sốt rét. Đưa đồng chí ấy về chỗ nghỉ, theo dõi thêm.
Tôi nằm trên võng, nghe tiếng đồng đội đi lại quanh mình mà trong lòng vừa mệt vừa nhớ nhà.
Lần đầu tiên từ ngày nhập ngũ, tôi thấy mình yếu đến vậy.
Tôi nghĩ đến mẹ.
Nếu ở quê, chắc mẹ đã ngồi bên cạnh, lấy khăn lau trán rồi nấu cho tôi một bát cháo nóng.
Nhưng giữa rừng sâu, không có mẹ.
Chỉ có những người đồng đội.
Lâm ngồi cạnh võng.
Cậu ấy lấy nước cho tôi uống, rồi kéo lại tấm chăn.
— Cố ngủ đi.
Tôi hỏi:
— Mai đơn vị đi rồi, tao có theo được không?
Lâm lắc đầu:
— Khỏe rồi tính. Việc của mi bây giờ là nghỉ.
Tôi vẫn lo:
— Tao không muốn làm chậm cả đơn vị.
Lâm nhìn tôi:
— Đồng đội bị ốm thì đồng đội chăm. Có gì mà chậm với nhanh.
Câu nói ấy làm tôi im lặng.
Đêm đó, cơn sốt lên xuống nhiều lần.
Lúc lạnh run, lúc nóng bừng.
Tôi nghe tiếng người trực đi lại quanh khu nghỉ.
Thỉnh thoảng Lâm lại hỏi:
— Đỡ chưa?
Tôi chỉ gật đầu.
Gần sáng, cơn sốt dịu hơn.
Tôi mở mắt nhìn lên tán cây.
Ánh sáng đầu tiên xuyên qua những chiếc lá.
Một đồng đội mang đến cho tôi chút cháo.
Chẳng phải bát cháo đầy đặn gì.
Chỉ là phần ăn đơn sơ được nấu vội.
Nhưng lúc ấy tôi thấy ngon vô cùng.
Tôi ăn được vài thìa rồi cười:
— Tao tưởng mình không đứng dậy nổi nữa.
Lâm đáp:
— Mới sốt một trận mà đã than.
Tôi cười:
— Mi chưa sốt nên nói dễ lắm.
Cả hai cùng cười.
Vài ngày sau, tôi dần khỏe lại.
Đơn vị vẫn phải hành quân.
Tôi chống tay đứng dậy, thử bước vài bước.
Chân còn yếu.
Người còn mệt.
Nhưng tôi muốn trở lại với đội hình.
Người phụ trách nhìn tôi rồi nói:
— Không được cố quá. Khỏe hẳn mới đi.
Tôi hiểu.
Người lính không chỉ học cách chịu đựng mà còn phải biết giữ sức để hoàn thành nhiệm vụ lâu dài.
Khi đủ khỏe, tôi mới trở lại đội hình.
Lâm nhìn thấy tôi thì cười:
— Ông sốt rét sống lại rồi!
Tôi đáp:
— Sống rồi thì đi tiếp thôi.
Hàng quân lại nối nhau giữa rừng.
Bóng những người lính đổ dài trên con đường đất.
Tôi ngoái lại nhìn khoảng rừng nơi mình vừa trải qua những ngày ốm đầu tiên.
Chẳng có gì đặc biệt.
Chỉ có một chiếc võng, vài thân cây và những người đồng đội.
Nhưng chính nơi ấy, tôi đã hiểu một điều mà sau này không bao giờ quên:
Người lính mạnh mẽ không có nghĩa là không bao giờ yếu. Mạnh mẽ là khi mình yếu đi, vẫn có đồng đội bên cạnh; và khi khỏe lại, mình tiếp tục bước cùng mọi người.
Nhiều năm sau, bác Được kể lại:
— Cơn sốt rét đầu tiên làm tôi nhớ mẹ. Nhưng cũng chính cơn sốt ấy làm tôi hiểu tình đồng đội sâu đến mức nào.
Bác vẫn nhớ những bàn tay đã đưa nước, đưa cháo, kéo lại tấm chăn cho mình trong đêm rừng năm ấy.
Có những căn bệnh rồi sẽ qua, nhưng một lần được đồng đội chăm sóc giữa rừng sâu có thể trở thành ký ức theo người lính suốt cả cuộc đời.



