CƠN SỐT RỪNG KHÔNG CÓ TIẾNG SÚNG
Trong một đợt hành quân dài ngày tại rừng phía Nam Trường Sơn, bác Lê Khắc Thủy bị sốt rét ác tính khi đang làm nhiệm vụ bảo vệ tuyến vận chuyển. Không có tiếng súng, nhưng cơn sốt âm thầm đe dọa tính mạng người lính trẻ. Giữa rừng sâu, đồng đội thay nhau cõng bác băng qua suối, vượt dốc để đưa về trạm quân y. Đó là lần bác cảm nhận rõ ranh giới mong manh giữa sống và chết.
Chiến trường phía Nam Trường Sơn không chỉ có bom đạn. Có những kẻ thù vô hình, lặng lẽ hơn, nhưng tàn nhẫn không kém – sốt rét rừng.
Năm ấy, trong một chuyến hành quân bảo vệ tuyến hậu cần dài gần chục ngày, bác Lê Khắc Thủy bắt đầu rét run giữa trưa nắng.
“Lúc đầu tôi cứ nghĩ mệt do hành quân dài ngày. Ai ngờ đến tối thì người nóng như lửa, chân tay bủn rủn.”
Người viết hình dung ra cánh rừng âm u, nơi đoàn quân phải dừng lại bên một con suối cạn. Bác Thủy được đặt nằm trên tấm tăng võng, mồ hôi đầm đìa, răng va vào nhau lập cập. Thuốc ký ninh mang theo đã gần cạn.
“Đêm đó tôi mê man, chỉ nhớ tiếng anh em gọi tên mình, lúc gần lúc xa.”
Không cáng thương, không đường xe, đồng đội thay nhau cõng bác vượt dốc, lội suối, có đoạn phải nghỉ từng quãng ngắn vì người cõng cũng kiệt sức. Địch không xuất hiện, nhưng cái chết lẩn khuất trong từng cơn rét run.
Ba ngày sau, bác được đưa về trạm quân y dã chiến. Sống sót, nhưng sút gần chục cân.
“Tôi nhớ nhất không phải cơn sốt, mà là cảm giác mình không bị bỏ lại.”
Trong rừng sâu năm ấy, tình đồng đội đã giữ bác ở lại với sự sống.



