Bài viết

Con Suối Không Có Tên

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tựa đề: Con Suối Không Có Tên

Năm 1971, sau làng có một con suối nhỏ chảy qua những tảng đá rêu xanh. Mùa nắng nước trong vắt, nhìn thấy cả đáy; mùa mưa thì đục ngầu, chảy xiết như muốn cuốn đi mọi dấu chân.

Người trong làng không đặt tên cho con suối đó.

Họ chỉ gọi đơn giản: “suối sau đồi”.

Trâm là người hay ra đó nhất.

Cô không tắm, không giặt, cũng không lấy nước. Cô chỉ ngồi trên một tảng đá lớn, thả chân xuống nước và nghe tiếng chảy.

“Ngồi đó hoài không chán hả?” bà cô hỏi.

Trâm lắc đầu:
“Không. Nghe nước nói chuyện.”

Bà không hiểu, nhưng cũng không cấm.

Năm 1972, chiến sự khiến đường làng ít người qua lại. Con suối càng vắng hơn. Nhưng Trâm vẫn ra mỗi chiều.

Có hôm cô mang theo một cuốn vở nhỏ.

Ngồi bên suối, cô viết vài dòng, rồi lại ngẩng lên nhìn nước.

Một buổi chiều, có người lạ ngồi ở tảng đá bên kia suối.

Trâm nhìn qua.

Người đó mặc áo lính cũ, ướt vai vì mưa rừng.

“Cháu hay ra đây à?” người đó hỏi.

Trâm gật đầu.

Anh không hỏi thêm.

Chỉ nhìn dòng nước.

Một lúc lâu, anh nói:
“Nước chảy nhanh quá.”

Trâm đáp:
“Nhưng nó không quên đường.”

Anh cười nhẹ:
“Nước mà cũng nhớ đường sao?”

Trâm nhìn xuống suối:
“Không nhớ thì sao nó chảy mãi được?”

Anh im lặng.

Không phản bác.

Hai người ngồi hai bên suối, không gần, không xa.

Chỉ có tiếng nước ở giữa.

Năm 1974, con đường vào suối bị đất lở một đoạn. Ít người đi hơn trước.

Trâm vẫn đi.

Có hôm cô thấy trên tảng đá cũ có một vết khắc nhỏ:

“Ở đây từng có người ngồi.”

Không ký tên.

Trâm chạm tay vào chữ khắc.

Rất nhẹ.

Năm 1975, chiến tranh kết thúc.

Làng yên bình hơn, đường đi được sửa lại, con suối cũng được người ta đến nhiều hơn.

Một buổi chiều, Trâm quay lại tảng đá cũ.

Có người đang ngồi ở đó.

Không áo lính nữa.

Chỉ là một người đi đường bình thường.

Trâm dừng lại.

Người kia quay đầu.

Không nói gì.

Chỉ gật đầu.

Trâm bước tới ngồi xuống bên kia suối.

Nước vẫn chảy.

Nhưng không còn cảm giác xa xôi như trước.

Người kia hỏi:
“Chị cũng hay ra đây à?”

Trâm gật đầu:
“Ừ.”

Anh nhìn dòng nước:
“Suối này không có tên nhỉ.”

Trâm mỉm cười:
“Không có tên thì dễ nhớ hơn.”

Anh hơi ngạc nhiên:
“Sao lại vậy?”

Trâm đáp:
“Vì ai cũng có thể đặt cho nó một cái tên của riêng mình.”

Gió thổi qua.

Nước chảy không dừng.

Và con suối không tên ấy, vẫn lặng lẽ mang theo những câu chuyện của người đã từng ngồi bên nó—

không cần ghi lại, nhưng cũng không bao giờ mất đi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn