Khác

Con suối không quên

Giữa những cánh rừng già của thôn Sinh Tàn, xã Khả Cửu, có một con suối nhỏ quanh năm róc rách chảy. Người dân trong thôn vẫn gọi đó là Suối Ký Ức, bởi dòng nước ấy đã chứng kiến biết bao đổi thay của bản làng, từ những năm tháng kháng chiến gian khó đến cuộc sống thanh bình hôm nay.

Phú Thọ31/07/2026Đoàn xã Khả Cửu (Đoàn xã Khả Cửu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Con suối không quên

(Nhân vật: Ông Triệu Văn Tiến – thôn Sinh Tàn)

Giữa những cánh rừng già của thôn Sinh Tàn, xã Khả Cửu, có một con suối nhỏ quanh năm róc rách chảy. Người dân trong thôn vẫn gọi đó là Suối Ký Ức, bởi dòng nước ấy đã chứng kiến biết bao đổi thay của bản làng, từ những năm tháng kháng chiến gian khó đến cuộc sống thanh bình hôm nay.

Mỗi chiều, ông Triệu Văn Tiến lại thong thả bước ra bên bờ suối. Ông ngồi trên một phiến đá quen thuộc, lặng lẽ nhìn dòng nước trong veo len lỏi qua từng hòn cuội. Với ông, con suối không chỉ mang nước về cho bản mà còn lưu giữ những ký ức thiêng liêng của một thời tuổi trẻ.

Ông kể rằng, những năm chiến tranh, con suối là nguồn nước duy nhất của cả bản. Ban ngày, bà con gùi nước về sinh hoạt; ban đêm, dòng suối trở thành con đường bí mật dẫn cán bộ và bộ đội vượt qua núi rừng. Tiếng nước chảy róc rách đã che lấp tiếng bước chân, giúp nhiều chuyến công tác được an toàn.

Có những đêm mưa lớn, nước suối dâng cao cuồn cuộn. Ông Tiến cùng dân quân trong bản phải căng dây, soi đuốc để đưa từng người, từng bao gạo, từng hòm thuốc vượt qua dòng nước xiết. Có lúc tưởng như không thể đi tiếp, nhưng không ai lùi bước.

Ông thường nói:

"Dòng suối này đã nuôi sống bản làng và cũng đã chở che cho cách mạng. Chúng ta không bao giờ được quên điều đó."

Sau ngày đất nước thống nhất, con suối vẫn cần mẫn chảy như chưa từng biết mệt mỏi. Những bờ tre, khóm nứa hai bên suối ngày càng xanh tốt. Trẻ em trong thôn lại ríu rít tắm mát, người lớn lấy nước tưới nương, cuộc sống dần trở nên đủ đầy hơn.

Một mùa hè, Đoàn Thanh niên xã tổ chức hoạt động làm sạch dòng suối và tuyên truyền bảo vệ nguồn nước. Ông Triệu Văn Tiến cũng tham gia cùng các đoàn viên. Dù tuổi đã cao, ông vẫn cặm cụi nhặt từng túi rác, phát từng bụi cỏ ven bờ.

Một đoàn viên trẻ hỏi:

"Ông ơi, sao ông quý dòng suối này đến vậy?"

Ông mỉm cười hiền hậu:

"Vì dòng suối không chỉ cho chúng ta nước. Nó còn giữ lại ký ức của cha ông. Nếu biết giữ gìn dòng suối, nghĩa là các cháu đang biết gìn giữ quê hương mình."

Lời nói giản dị ấy khiến ai cũng lặng đi.

Chiều hôm ấy, khi mặt trời khuất sau dãy núi, ánh nắng cuối ngày phản chiếu lấp lánh trên mặt nước. Tiếng suối vẫn róc rách như lời kể không bao giờ dứt về những con người đã từng sống, chiến đấu và gìn giữ bản làng bằng tất cả lòng yêu nước.

Ông Triệu Văn Tiến đứng dậy, chậm rãi nhìn về phía đầu nguồn. Ông tin rằng, rồi đây mình sẽ già đi, nhưng dòng suối vẫn sẽ chảy mãi. Nó sẽ tiếp tục kể cho các thế hệ mai sau về truyền thống đoàn kết, về sự hy sinh thầm lặng của những người đi trước và về trách nhiệm gìn giữ quê hương hôm nay.

Thông điệp: Dòng suối có thể lặng lẽ chảy qua năm tháng, nhưng lịch sử và truyền thống của quê hương sẽ không bao giờ phai nhạt. Biết trân trọng thiên nhiên, gìn giữ ký ức và phát huy truyền thống là cách mỗi người góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp, bền vững.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn