CON SUỐI LẠNH VÀ ĐƯỜNG DÂY BỊ ĐỨT GIỮA ĐÊM
Một nhiệm vụ khẩn cấp khi đường dây liên lạc bị đứt sau trận mưa lớn. Bác Hạnh phải vượt qua con suối nước xiết giữa rừng Trường Sơn để tìm và nối lại tín hiệu thông tin cho đơn vị.
Thời gian trôi qua thật nhanh.
Từ những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ đến nay đã là mấy chục năm.
Mái tóc của bác Lê Thị Hạnh đã bạc trắng.
Những bước chân không còn nhanh nhẹn như thuở còn trẻ.
Nhưng mỗi khi nhớ lại những năm tháng làm giao liên, ánh mắt bác vẫn ánh lên niềm xúc động đặc biệt.
Có những ký ức theo con người suốt cả cuộc đời.
Đối với bác Hạnh, những con đường rừng và những sợi dây liên lạc chính là ký ức không thể nào quên.
Nhiều người thường nghĩ rằng công việc giao liên chỉ là đi lại đưa tin.
Nhưng với bác, đó là những hành trình giữa sự sống và nguy hiểm.
Những đêm đi trong bóng tối.
Những lần vượt qua mưa rừng và bùn lầy.
Và cả những khoảnh khắc không biết phía trước là an toàn hay hiểm nguy.
Đêm hôm ấy, mưa lớn kéo dài suốt nhiều giờ.
Khi trời vừa ngớt mưa, một tin khẩn truyền đến.
Đường dây liên lạc ở khu vực phía trước đã bị đứt.
Phải lập tức kiểm tra và khôi phục.
Không thể chậm trễ.
Bác Hạnh khoác túi đồ lên vai, nhanh chóng rời trạm giao liên.
Đường rừng sau mưa trở nên trơn trượt.
Đất mềm, dễ sụt.
Lá cây mục phủ kín mặt đất.
Mỗi bước đi đều phải dò rất kỹ.
Sợi dây liên lạc kéo dài trong rừng, lúc nổi lúc chìm, lúc bị vùi dưới bùn nước.
Khi đến gần khu vực con suối, bác dừng lại.
Nước dâng cao sau mưa.
Dòng chảy xiết và lạnh buốt.
Không có cầu.
Không có đường vòng an toàn.
Chỉ có cách duy nhất là vượt qua.
Bác Hạnh đứng lặng vài giây.
Nhìn dòng nước chảy mạnh dưới ánh sáng mờ.
Trong lòng hiểu rằng phía bên kia suối là vị trí cần khôi phục đường dây.
Không thể quay lại.
Cũng không thể chậm trễ.
Bác bước xuống nước.
Dòng nước lạnh buốt khiến cơ thể như tê lại.
Mỗi bước đi đều phải chống lại dòng chảy mạnh.
Một tay giữ túi đồ, một tay giữ thăng bằng.
Có lúc nước dâng đến ngang ngực.
Nhưng bác vẫn tiến từng bước một.
Sau nhiều phút căng thẳng, bác cũng lên được bờ bên kia.
Quần áo ướt sũng.
Hơi thở gấp.
Nhưng nhiệm vụ vẫn chưa kết thúc.
Đường dây vẫn cần được tìm và nối lại.
Bác lần theo sợi dây bị đứt giữa rừng.
Cuối cùng cũng tìm thấy điểm hỏng.
Hai đầu dây nằm rối dưới lớp lá ướt.
Bác quỳ xuống, cẩn thận nối lại từng đoạn.
Từng thao tác chậm rãi nhưng chính xác.
Không được sai.
Không được vội.
Một lúc sau, tín hiệu được khôi phục.
Không gian vẫn chỉ có tiếng rừng và tiếng nước chảy xa xa.
Nhưng đường dây đã sống lại.
Một mạch thông tin đã được nối lại giữa rừng sâu Trường Sơn.
Nhiều năm sau, khi nhớ lại con suối năm ấy, bác Hạnh chỉ nói:
“Có những dòng nước không chỉ lạnh, mà còn thử thách cả ý chí của con người.”
Và ký ức về những lần vượt suối giữa đêm mưa rừng vẫn mãi là một phần không thể quên trong cuộc đời người giao liên Lê Thị Hạnh.



