CON TÀU KHÔNG SỐ – HÀNH TRÌNH TRONG BÓNG TỐI
Bác Đàm Công Cường, sinh năm 1956, mỗi khi nhắc đến những năm tháng trên biển, thường chỉ nói một câu ngắn gọn:
“Đi tàu không số là đi vào chỗ sống – chết không báo trước.” Đó là những chuyến đi mà con tàu không mang số hiệu, không mang dấu vết nhận dạng. Ban ngày ẩn mình, ban đêm mới lặng lẽ rẽ sóng. Không cờ, không tín hiệu – chỉ có bóng tối và biển cả mênh mông. Bác Cường tham gia khi còn rất trẻ. Lần đầu bước lên tàu, nhìn ra biển đêm đen đặc, bác mới hiểu hết ý nghĩa của hai chữ “bí mật”. Con tàu nhỏ bé giữa đại dương, như một chấm sáng có thể tắt bất cứ lúc nào nếu bị phát hiện. Chuyến đi mà bác nhớ nhất là một đêm biển động. Gió mạnh. Sóng cao. Con tàu chao đảo liên tục. Nước biển tạt vào boong lạnh buốt. Nhưng điều đáng sợ nhất không phải là sóng gió… mà là nguy cơ bị lộ. Tàu phải tắt hết đèn. Chỉ có một ánh sáng rất nhỏ trong khoang, đủ để nhìn thấy nhau. Mọi người nói chuyện bằng thì thầm. Ngay cả tiếng động cũng phải hạn chế tối đa. Bất chợt, từ xa xuất hiện ánh đèn. Một con tàu lạ. Không ai nói ra, nhưng ai cũng hiểu: nếu bị phát hiện, hậu quả sẽ rất khó lường. Lệnh được đưa ra rất nhanh:
Tắt toàn bộ máy.
Giữ im lặng tuyệt đối. Con tàu như chết lặng giữa biển. Không tiếng máy.
Không ánh sáng.
Chỉ còn tiếng sóng vỗ vào thân tàu. Bác Cường kể, lúc đó tim đập rất mạnh. Không phải vì sợ sóng gió, mà là cảm giác bị phát hiện bất cứ lúc nào. Trong đầu thoáng qua rất nhiều suy nghĩ – về gia đình, về quê nhà, về những điều chưa kịp làm. Con tàu lạ tiến gần. Ánh đèn quét qua mặt biển. Chỉ cần lệch một chút… là sẽ thấy. Không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Có người nắm chặt tay nhau trong bóng tối. Có người chỉ lặng im, nhìn về phía ánh sáng đang tiến lại gần. Rồi… Con tàu ấy đi qua. Chậm rãi. Không phát hiện. Không một tiếng động. Khi ánh đèn khuất dần, cả con tàu như vừa thoát khỏi một ranh giới vô hình. Không ai reo lên. Không ai nói gì. Nhưng ai cũng hiểu, họ vừa đi qua một khoảnh khắc mà chỉ cần một chút sai lầm… tất cả có thể không còn. Sau đó, tàu tiếp tục hành trình. Vẫn trong bóng tối. Vẫn lặng lẽ. Bác Cường nói, những chuyến đi như vậy không có tiếng súng, nhưng không kém phần khốc liệt. Bởi người lính phải đối mặt với sự cô lập, với biển cả, và với chính nỗi sợ trong lòng mình. “Đi tàu không số, cái khó nhất không phải là chiến đấu… mà là giữ vững tinh thần khi không biết điều gì sẽ xảy ra phía trước.” – bác chia sẻ. Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, những con tàu ấy không còn hoạt động nữa. Nhưng ký ức về những chuyến đi trong đêm, những lần đối mặt với hiểm nguy trong im lặng… vẫn còn nguyên vẹn trong lòng người lính năm xưa. Họ không mang theo vinh quang ồn ào. Chỉ mang theo một niềm tự hào lặng lẽ: Đã có những con tàu không số,
đã có những con người không tên,
âm thầm đi qua biển đêm…
để góp phần làm nên con đường của chiến thắng.


