CÒN THỞ LÀ CÒN CHIẾN ĐẤU- Tâm sự của cụ Nguyễn Viết Ân
Trong ánh chiều muộn rơi xuống sân nhà ở thôn…, cụ Nguyễn Viết Ân ngồi tựa lưng vào chiếc ghế tre cũ. Trên cơ thể cụ, những vết sẹo dài ngắn đan vào nhau như tấm bản đồ của một đời trận mạc. Có những mảnh bom đã nằm lại trong người cụ hơn nửa thế kỷ, vẫn thỉnh thoảng đau nhói khi trái gió trở trời.Nhẹ nhàng vuốt lên vết sẹo sau lưng, cụ Ân kể:
“Hôm ấy bom rơi ngay bên cạnh. Tôi bị mảnh bom găm vào người, máu chảy nhiều lắm. Đau đến hoa mắt, tưởng không qua nổi…”
Đồng đội vội đưa cụ vào lán tạm băng bó. Cả đơn vị đứng quanh, mặt ai cũng lo lắng. Chỉ huy kiên quyết đề nghị đưa cụ ra khỏi chiến trường, ra tuyến sau để trị thương, tránh nguy hiểm.Nhưng cụ Ân lắc đầu:“Tôi còn thở… thì tôi còn chiến đấu. Ra khỏi đây sao đành bỏ anh em lại giữa bom đạn?”Cụ kể lại giây phút ấy với ánh mắt sáng lên – thứ ánh sáng của niềm tin và tinh thần thép mà chỉ người lính thời chiến mới có được.
Băng bó sơ sài, vết thương chưa khô máu, cụ chống tay đứng dậy, nén đau, xin quay lại vị trí chiến đấu. Đồng đội nhìn cụ – thương có, nể có – nhưng tất cả đều hiểu:
Tinh thần của người lính không thể bị đạn bom quật ngã.Những ngày sau đó, cụ vừa chiến đấu, vừa chịu đựng cơn đau âm ỉ như dao cứa. Đêm nghỉ, anh em thay nhau chỉnh lại băng, rửa vết thương bằng nước đun lá rừng. Nhưng cụ Ân không một lần than vãn.
“Ở lại với đơn vị không phải vì gan lì.Ở lại… vì tôi không muốn rời những người đã xem mình như ruột thịt.”Cụ nói, trong chiến tranh, đồng đội chính là gia đình. Người bị thương, người đói, người mệt… nhưng không ai bỏ ai. Từng quả đạn, từng mét chiến hào, từng trận phòng ngự đều được giữ bằng tất cả sức lực cuối cùng.Giờ đây, khi chiến tranh chỉ còn là ký ức xa dần, những mảnh bom vẫn nằm im trong cơ thể cụ như lời nhắc nhở về một thời máu lửa. Mỗi khi nhói lên, cụ Ân chỉ cười nhẹ:“Đau thế này vẫn là may, vì mình còn sống để kể lại. Nhiều đồng đội tôi… không bao giờ trở về.”
Rồi cụ khẽ nói, như lời gửi gắm cho thế hệ sau:
“Chúng tôi ngã xuống hoặc đứng vững chỉ vì một điều:Để đất nước này được bình yên. Còn sống trở về, đó là phần thưởng lớn nhất của đời người lính.”



