Con Thuyền Gỗ Không Còn Phải Chờ Nước Lên Lâu Như Trước
Tựa đề: Con Thuyền Gỗ Không Còn Phải Chờ Nước Lên Lâu Như Trước
Năm 1969, ở bến sông cuối làng có một con thuyền gỗ nhỏ buộc vào cọc tre. Thuyền không lớn, ván đã sậm màu vì nước, mũi thuyền trầy xước vì bao lần va vào bờ đất.
Mỗi sáng, người ta lại ra bến.
Không phải lúc nào cũng đi, nhưng luôn có thói quen nhìn sông.
Ông Sáu là người giữ con thuyền đó.
Ông thường ngồi trên mũi thuyền, nhìn dòng nước trôi.
Ông nói:
“Sông còn chảy thì thuyền còn đi được.”
Năm 1970, chiến tranh khiến bến sông vắng hơn. Có những ngày nước vẫn lên xuống, nhưng không còn nhiều người qua lại.
Con thuyền nằm im lâu hơn.
Năm 1971, dây buộc thuyền bị mục. Một lần nước lớn, thuyền suýt trôi.
Ông Sáu phải lội xuống buộc lại giữa dòng nước chảy xiết.
Con trai ông hỏi:
“Sao không để nó trôi luôn cho đỡ cực?”
Ông đáp:
“Thuyền còn thì còn đường về.”
Năm 1972, có những buổi sáng sương mù dày, không thấy rõ bờ bên kia. Ông vẫn ra kiểm tra thuyền, dù không ai gọi.
Như một việc không thể bỏ.
Năm 1973, có người nói:
“Giờ có đường bộ rồi, giữ thuyền làm gì nữa?”
Ông nhìn dòng sông:
“Đường bộ là đường đi. Nhưng thuyền là cách nhớ mình từng sống cùng sông.”
Năm 1974, thuyền bắt đầu cũ hơn, vài chỗ ván mềm đi vì nước. Ông vá lại bằng những tấm gỗ khác, không đều nhưng chắc.
Không thay thuyền.
Chỉ giữ.
Năm 1975, chiến tranh kết thúc.
Bến sông trở nên yên bình hơn. Người ta đi lại nhiều bằng đường khác, ít dùng thuyền như trước.
Một buổi chiều, con trai ông trở về.
Anh đứng nhìn con thuyền:
“Giờ đâu còn ai đi thuyền nữa ba?”
Ông Sáu đặt tay lên mạn thuyền:
“Ít thôi.”
“Vậy giữ nó làm gì?”
Ông nói:
“Để nhớ là đã từng có những năm… người ta đi trên sông nhiều hơn trên đường, tin vào dòng nước dẫn mình đi, và không chắc mình sẽ cập bến lúc nào, nhưng vẫn cứ lên thuyền vì biết phía bên kia luôn có một nơi để trở về.”
Anh im lặng.
Nước sông vẫn chảy chậm dưới nắng chiều.
Con thuyền gỗ không còn là phương tiện chính nữa.
Nhưng vẫn nằm đó, buộc vào cọc tre cũ, như một ký ức không chịu rời đi.
Vì có những con thuyền không chỉ để vượt sông,
mà để giữ lại hình ảnh của những chuyến đi không chắc chắn—nơi con người đã từng đặt niềm tin vào dòng nước, vào nhau, và vào một điểm đến chưa rõ ràng nhưng luôn đáng để quay về.



