“Con thuyền không số giữa biển đêm”
Câu chuyện kể về một thủy thủ tham gia “tàu không số” trên đường Hồ Chí Minh trên biển, âm thầm vận chuyển vũ khí từ Bắc vào Nam trong điều kiện nguy hiểm và bí mật tuyệt đối.
Những năm 1960, Nguyễn Văn Phúc là thủy thủ trên một con tàu đặc biệt — không mang số hiệu, không giấy tờ công khai. Nhiệm vụ của anh và đồng đội là vận chuyển vũ khí từ miền Bắc vào các bến bí mật ở miền Nam.
Mỗi chuyến đi đều được giữ kín. Tàu thường xuất phát vào ban đêm, lặng lẽ rời bến, không bật đèn để tránh bị phát hiện. Biển đêm mênh mông, chỉ có tiếng sóng và tiếng máy nổ khe khẽ.
Phúc kể rằng điều khó nhất không phải là sóng lớn, mà là luôn phải giữ bí mật tuyệt đối. Khi gặp tàu lạ, họ phải nhanh chóng đổi hướng, hoặc giả dạng tàu đánh cá.
Có chuyến đi kéo dài nhiều ngày, lương thực hạn chế, nước ngọt phải chia từng ngụm nhỏ. Sóng lớn có thể ập đến bất cứ lúc nào, làm con tàu chao đảo.
Một lần, khi gần đến điểm giao hàng, tàu phát hiện có dấu hiệu bị theo dõi. Cả thủy thủ đoàn phải tắt máy, thả trôi giữa biển trong nhiều giờ, không ai dám nói lớn.
Khi tình hình an toàn, họ tiếp tục hành trình. Đến nơi, việc chuyển hàng diễn ra nhanh chóng trong đêm. Không có ánh sáng, không có tiếng động lớn — tất cả đều phải hoàn thành trước khi trời sáng.
Phúc nói rằng những chuyến đi ấy “không ai biết, không ai thấy”, nhưng lại là mạch nối quan trọng cho chiến trường.
Nhiều năm sau, khi nhắc lại, ông vẫn nhớ rõ cảm giác đứng trên boong tàu giữa biển đêm — nơi mà mỗi con sóng đều có thể là thử thách, nhưng cũng là con đường dẫn đến nhiệm vụ phải hoàn thành.



