Anh hùng Lực lượng vũ trang

“Còn trái tim, còn chiến đấu”

Tháng 9 năm 1950, trong trận đánh cứ điểm Đông Khê thuộc Chiến dịch Biên giới, chiến sĩ trẻ La Văn Cầu được giao nhiệm vụ chỉ huy tổ bộc phá phá hàng rào và lô cốt địch, mở đường cho đồng đội tiến lên. Trong lúc chiến đấu, anh bị đạn địch làm cánh tay phải bị thương rất nặng, gần như đứt lìa. Máu chảy nhiều, đau đớn tột cùng, nhưng La Văn Cầu vẫn quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ. Anh nhờ Tiểu đội trưởng Nông Văn Pheo chặt phần cánh tay bị thương để khỏi vướng víu, rồi dùng cánh tay trái ôm khối bộc phá nặng khoảng 12kg lao lên phá lô cốt địch. Chiến công ấy đã trở thành một trong những biểu tượng xúc động nhất của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam.

Cao Bằng12/08/2026Đoàn xã Bảo Lâm 5 (Bảo Lâm 5)5 lượt xem0 lượt chia sẻ
“Còn trái tim, còn chiến đấu”

Tháng 9 năm 1950.

Chiến dịch Biên giới Thu - Đông bắt đầu.

Tại Đông Khê, một cứ điểm quan trọng của quân Pháp trên tuyến Đường số 4, trận chiến diễn ra vô cùng ác liệt. Quân ta quyết tâm phá vỡ cứ điểm này để mở đường cho chiến dịch.

Trong đội hình Trung đoàn 174, có một chiến sĩ trẻ người dân tộc Tày tên là La Văn Cầu.

Khi ấy, anh mới 19 tuổi.

La Văn Cầu được giao làm Tổ trưởng tổ bộc phá. Nhiệm vụ của anh là đưa bộc phá đến gần lô cốt địch, phá hàng rào và tiêu diệt lô cốt, mở đường cho bộ đội xung phong.

Tiếng súng vang lên dữ dội.

Đạn địch từ các lô cốt liên tục bắn ra. Đồng đội lần lượt tiến lên trong mưa bom, bão đạn.

La Văn Cầu ôm khối bộc phá nặng khoảng 12kg, lao về phía trước.

Nhưng khi còn cách mục tiêu không xa, một loạt đạn của địch trúng vào người anh.

Cánh tay phải bị thương rất nặng, gần như đứt lìa.

Máu chảy xuống đỏ cả người.

Anh ngã xuống.

Nhưng khi tỉnh lại, điều đầu tiên La Văn Cầu nghĩ đến không phải là bản thân mình mà là nhiệm vụ.

Anh nhìn về phía lô cốt địch.

Phía trước vẫn còn mục tiêu.

Nếu anh dừng lại, con đường tiến công của đồng đội có thể bị cản trở.

Trong giây phút sinh tử ấy, La Văn Cầu gọi Tiểu đội trưởng Nông Văn Pheo đến và đề nghị giúp mình chặt phần cánh tay bị thương để khỏi vướng víu.

Đó là một quyết định khiến bất cứ ai chứng kiến cũng phải nghẹn lòng.

Nông Văn Pheo hiểu rằng người đồng đội trước mặt mình đang phải chịu một nỗi đau khủng khiếp. Nhưng La Văn Cầu vẫn quyết tâm.

Cuối cùng, phần cánh tay phải bị thương được chặt bỏ.

La Văn Cầu nghiến răng chịu đựng.

Anh lấy khăn nhét vào miệng để không bật ra tiếng kêu vì đau.

Nhưng câu chuyện chưa dừng lại ở đó.

Sau khi mất cánh tay phải, La Văn Cầu không nằm lại phía sau.

Anh dùng cánh tay trái, ôm khối bộc phá nặng khoảng 12kg, tiếp tục lao về phía lô cốt địch.

Từng bước.

Từng bước một.

Anh tiến sát mục tiêu.

Đến gần lô cốt, La Văn Cầu áp khối bộc phá vào vị trí cần phá, giật nụ xòe rồi lao ra.

Một tiếng nổ dữ dội vang lên.

Lô cốt địch bị phá hủy.

La Văn Cầu bị sức ép hất văng và ngất đi.

Khi tỉnh lại, anh thấy đồng đội đã xung phong tiến lên.

Nhiệm vụ đã hoàn thành.

Con đường tiến công đã được mở.

Còn cánh tay phải của người chiến sĩ trẻ đã vĩnh viễn nằm lại trên chiến trường Đông Khê.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn