Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Công an xã Lý Nhân

KÝ ỨC NGƯỜI LÍNH TRỊ THIÊN – LỜI KỂ CỦA ÔNG NGUYỄN VĂN HƯNG

Ninh Bình23/04/2026Nguyễn Văn Thinh (Công an xã Lý Nhân)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

KÝ ỨC NGƯỜI LÍNH TRỊ THIÊN – LỜI KỂ CỦA ÔNG NGUYỄN VĂN HƯNG

Chiến tranh đã lùi xa…
Nhưng với những người lính từng đi qua nó, ký ức vẫn còn nguyên vẹn – như mới ngày hôm qua.

Ông Nguyễn Văn Hưng (sinh năm 1955, thôn 4, xã Lý Nhân, tỉnh Ninh Bình) – người lính năm xưa – đã kể lại những tháng ngày chiến đấu nơi chiến trường Trị Thiên - Huế, nơi mà từng tấc đất đều thấm đẫm gian khổ và hy sinh.

Tháng 10 năm 1974, ông được biên chế vào C3, D1, E6, trực thuộc Quân khu Trị Thiên - Huế. Khi ấy, ông còn rất trẻ… nhưng đã bước thẳng vào một trong những chiến trường ác liệt nhất.

Chỉ một tháng sau, tháng 11 năm 1974, ông đã liên tiếp tham gia nhiều trận đánh: đồi Bảo An, đồi Cao và đặc biệt là trận Mỏ Tàu – một ký ức mà ông không thể nào quên.

Ở Mỏ Tàu, giữa hai bên là một dải đá đen.
Một bên là ta. Một bên là địch.
Khoảng cách gần đến mức… có thể gọi nhau, chửi nhau.

Không ai bắn được ai trực diện.
Chỉ có pháo và cối dội xuống.
Đất đá rung chuyển, không khí đặc quánh mùi thuốc súng.

Sau nhiều đợt giao tranh, không giữ được trận địa, đơn vị buộc phải rút lui.

Nhưng rồi… một trận đánh khác lại bắt đầu.

Đó là một quả đồi mà đến giờ ông vẫn không nhớ tên.
Chỉ nhớ… đó là một trận đánh cường tập.

Dưới chân đồi là một “vạt Ngụy” – nơi địch đóng quân dày đặc.
Khi bộ binh bắt đầu áp sát, pháo, cối, DK của ta dội lên đỉnh đồi, bắn vượt tuyến để mở đường cho anh em xung phong.

Tiếng súng 12 ly 7 xé toạc không gian.
Khói lửa, đất đá, tiếng hô xung phong hòa làm một.

Và rồi… ta chiếm được đồi.

Nhưng cái giá phải trả là quá lớn.

Người Chính trị viên trưởng – một Trung úy – đã hy sinh ngay trong trận đánh ấy.
Ông Hưng là người trực tiếp cõng đồng chí từ trên đồi xuống…

Một ký ức mà suốt đời ông không thể nào quên.

Sau trận đó, ông bị thương và phải đi điều trị.
Nhưng chiến tranh không cho phép nghỉ ngơi lâu.

Khi trở lại đơn vị, ông tiếp tục cùng đồng đội tiến về Huế – tham gia vào chiến dịch giải phóng thành phố.

Ngày 26 tháng 3 năm 1975 – một dấu mốc lịch sử.
Ông cùng đơn vị tiến thẳng vào trung tâm.

Từ những trận đánh ác liệt, ông và đồng đội đã tiến lên đến cột cờ Huế.
Tiểu đội, trung đội của ông được giao nhiệm vụ chốt giữ vị trí này – một trong những điểm then chốt.

Khoảnh khắc ấy…
Không chỉ là chiến thắng.
Mà còn là sự đánh đổi bằng máu, bằng nước mắt, bằng cả tuổi trẻ của biết bao người lính.

Ông Hưng kể lại, giọng trầm xuống:

“Thời gian thì không nhiều… nhưng chiến tranh lúc đó ác liệt lắm. Nặng nề lắm…”

Chỉ một câu nói giản dị…
Nhưng chứa đựng cả một thời khói lửa.

Có những câu chuyện không cần phải hoa mỹ.
Chỉ cần được kể lại… là đã đủ khiến người nghe lặng đi.

Xin được tri ân những người lính đã đi qua chiến tranh.
Xin được cúi đầu trước những hy sinh thầm lặng – để hôm nay, chúng ta có được hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn