Công an xã Lý Nhân (1)
NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ – KÝ ỨC CỦA ÔNG NGUYỄN HUY BÂN
NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ – KÝ ỨC CỦA ÔNG NGUYỄN HUY BÂN
Có những con người đi qua chiến tranh…
Không ồn ào, không kể công…
Chỉ lặng lẽ mang theo ký ức suốt một đời.
Ông Nguyễn Huy Bân (sinh năm 1952, thôn 4, xã Lý Nhân) là một người như thế.
Năm 1970, khi mới ngoài đôi mươi, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, ông cùng bốn thanh niên trong xã lên đường nhập ngũ. Sáu tháng huấn luyện trôi qua nhanh chóng. Nghỉ phép vỏn vẹn 7 ngày, ông lại tiếp tục hành quân vào Nam.
Hành trình vượt Trường Sơn kéo dài hơn một tháng hai mươi ngày – một chặng đường mà chỉ những người lính năm xưa mới hiểu hết được gian khổ. Đến Binh trạm 37, ông làm nhiệm vụ bảo vệ ngầm – lặng thầm nhưng không kém phần nguy hiểm.
Đến năm 1972, ông theo tuyến đường S7 tiến vào chiến trường Quảng Nam. Tại đây, chiến tranh hiện ra rõ ràng hơn bao giờ hết – khốc liệt, mất mát, và đầy những chia ly.
Những người đồng đội cùng quê, cùng nhập ngũ năm nào…
Người hy sinh.
Người trở thành thương binh.
Người mất sức trở về.
Còn ông… tiếp tục chiến đấu.
Từ Quảng Nam, ông hành quân vào Bình Định, chốt giữ tại khu vực Hoài Ân. Những trận đánh cầm cự ở núi Chéo Du Tử kéo dài dai dẳng, gian nan, nhưng chưa bao giờ người lính ấy lùi bước.
Đến năm 1975 – thời khắc quyết định của lịch sử.
Ông thuộc Tiểu đoàn 15, Trung đoàn 68, Sư đoàn 3. Nhiệm vụ của đơn vị là cắt đường 19 – một tuyến giao thông chiến lược, tạo điều kiện cho chiến dịch Buôn Ma Thuột mở màn.
Từ đó, ông cùng đơn vị liên tiếp tiến công:
Bình Khê – đường 19 – rồi thẳng xuống Phan Rang, Phan Thiết…
Tiếp tục hành quân vào Bà Rịa – Vũng Tàu.
Những bước chân không nghỉ…
Chỉ tiến về phía trước.
Trong suốt những năm tháng chiến đấu, ông đã trực tiếp tham gia 185 trận đánh – con số được ghi rõ trong lý lịch quân nhân, đóng dấu đỏ, như một minh chứng cho cả một tuổi trẻ nơi chiến trường.
Giữa khói lửa, ông vinh dự được kết nạp Đảng ngay trong quân ngũ – một dấu mốc thiêng liêng của đời người lính.
Nhưng chiến tranh… không chỉ là những chiến thắng.
Ông nhớ nhất một trận trong Chiến dịch Hồ Chí Minh – trận đánh tại Phan Rang, Phan Thiết.
Khi ấy, đơn vị bị chặn lại.
Cả một trung đoàn phải trú trong một cống ngầm – chật hẹp, thiếu oxy, ngột ngạt đến nghẹt thở.
Bom đạn vẫn dội xuống bên ngoài.
Sự sống và cái chết… chỉ cách nhau trong gang tấc.
May mắn thay, toàn đơn vị vẫn giữ được lực lượng, chỉ có một đồng chí hy sinh. Sau đó, được tiếp viện, đơn vị tiếp tục tiến công, giải phóng Phan Rang, Phan Thiết, rồi tiến sâu hơn vào phía Nam.
Ngày đất nước hoàn toàn giải phóng…
Là ngày những người lính như ông khép lại một chặng đời – nhưng ký ức thì không bao giờ khép lại.
Tháng 12 năm 1976, ông phục viên, trở về làm nhiệm vụ bảo vệ sân bay Kép, rồi về địa phương công tác.
Từ người lính trở về, ông tiếp tục cống hiến:
Làm Bí thư, trưởng thôn…
Rồi tham gia lực lượng công an suốt 16 năm.
Sau đó tiếp tục làm Bí thư chi bộ, tận tụy với công việc cho đến khi sức khỏe không còn cho phép.
Hơn nửa thế kỷ trôi qua, ông vinh dự nhận 50 năm tuổi Đảng – một chặng đường bền bỉ, đầy trách nhiệm và cống hiến.
Ông nói, giọng trầm lại:
“Mình là người may mắn… còn sống trở về…
Nhiều đồng đội đã nằm lại chiến trường…”
Chỉ một câu nói giản dị…
Mà chứa đựng cả nỗi đau và sự biết ơn.
Chiến tranh đã lùi xa.
Nhưng những câu chuyện như của ông Nguyễn Huy Bân…
Sẽ còn được kể mãi.
Để chúng ta hiểu rằng:
👉 Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu xương
👉 Có những người đã dành cả tuổi trẻ cho đất nước
👉 Và có những người mang theo ký ức ấy suốt cuộc đời
Xin được tri ân những người lính – những con người bình dị mà vĩ đại.



