Bài viết

Công an xã Lý Nhân (2)

MỘT NÉN HƯƠNG CHO ĐỒNG ĐỘI – KÝ ỨC CỦA NGƯỜI LÍNH NGUYỄN HUY BÂN

Ninh Bình23/04/2026Nguyễn Văn Thinh (Công an xã Lý Nhân)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

MỘT NÉN HƯƠNG CHO ĐỒNG ĐỘI – KÝ ỨC CỦA NGƯỜI LÍNH NGUYỄN HUY BÂN

Chiến tranh không chỉ là những trận đánh…
Mà còn là những khoảnh khắc sinh – tử đến trong chớp mắt.

Ông Nguyễn Huy Bân (sinh năm 1952, thôn 4, xã Lý Nhân) kể lại một ký ức mà đến hôm nay, mỗi lần nhắc lại, giọng ông vẫn chùng xuống…

Đó là những ngày đơn vị đang hành quân, chuẩn bị tiến vào Phan Rang – Phan Thiết trong Chiến dịch Hồ Chí Minh.

Đêm hôm ấy…
Đoàn xe lặng lẽ tiến trong bóng tối.

Bất ngờ – một tiếng nổ chát chúa xé toạc không gian.
Chiếc xe đi trước trúng mìn định hướng.

Trong tích tắc…
Một đồng chí bị hất văng khỏi xe – nhưng may mắn vẫn còn sống.
Còn đồng chí Thức… người con quê Hải Hậu… bị mảnh đạn găm thẳng vào phổi.

Không có bệnh viện.
Không có trạm y tế.
Chỉ có một điểm phẫu thuật dã chiến giữa chiến trường.

Đồng đội nhanh chóng đưa anh vào cấp cứu.

Nhưng điều kiện lúc đó quá thiếu thốn…

Một người lính y tế nghẹn ngào nói:
“Không đủ điều kiện để phẫu thuật…”

Trong khoảnh khắc mong manh giữa sự sống và cái chết…
Đồng chí Thức đã gượng nói một câu – câu nói mà những người có mặt hôm đó không ai có thể quên:

“Báo cáo các đồng chí… tôi là cán bộ… tôi là đảng viên…
Cứ phẫu thuật cho tôi…”

Dù khi ấy, anh mới chỉ là một chiến sĩ, một đoàn viên.

Nhưng trong giây phút cuối cùng…
Anh vẫn nhận về mình trách nhiệm, danh dự của một người đảng viên – như một niềm tin, như một lời gửi gắm.

Nói xong câu đó…
Anh nhắm mắt.

Vĩnh viễn.

Không có khăn liệm.
Không có quan tài.
Không một nghi thức tiễn đưa.

Chỉ có ba người lính lặng lẽ đưa đồng đội ra bên một bờ mương, một bờ suối vô danh giữa chiến trường.

Họ đào đất…
Đặt anh xuống…
Vùi lại bằng tất cả sự xót xa và bất lực.

Không kịp ghi dấu.
Không kịp nhớ vị trí.

Bởi ngay sau đó…
Họ phải đứng lên, tiếp tục hành quân.

Chiến tranh là vậy.

Có những người ngã xuống…
Không một tấm bia.
Không một nén hương.
Chỉ còn lại trong ký ức của đồng đội.

Ông Bân nghẹn lại khi kể đến đây:

“Chôn xong… là đi luôn…
Không thể nhớ nổi chỗ nào nữa…”

Một câu nói giản dị…
Nhưng nặng trĩu đến nhói lòng.

Hôm nay, khi đất nước đã hòa bình…
Có những ngôi mộ chưa được gọi tên.
Có những người lính vẫn nằm lại đâu đó giữa núi rừng, sông suối.

Và có những người trở về…
Mang theo ký ức ấy suốt đời.

Xin được thắp một nén hương lòng…
Cho những người đã nằm lại.

Xin được cúi đầu tri ân…
Những người lính – đã sống, đã chiến đấu, và đã hy sinh cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn