Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Công an xã Lý Nhân 3

MẸ Ở LẠI – NGƯỜI LÍNH Ở LẠI… MỘT KÝ ỨC KHÔNG THỂ QUÊN

Ninh Bình23/04/2026Nguyễn Văn Thinh (Công an xã Lý Nhân)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

MẸ Ở LẠI – NGƯỜI LÍNH Ở LẠI… MỘT KÝ ỨC KHÔNG THỂ QUÊN

Trong chiến tranh…
Không chỉ có những trận đánh.
Mà còn có những lựa chọn… giữa sự sống và cái chết.

Ông Nguyễn Huy Bân (sinh năm 1952, thôn 4, xã Lý Nhân) kể lại một câu chuyện… mà mỗi lần nhớ đến, ông vẫn không giấu được sự nghẹn ngào.

Đó là những ngày đơn vị chốt giữ tại khu vực núi Chéo, Du Tử – một điểm nóng ác liệt.

Hôm ấy, một đồng chí nuôi quân gánh cơm ra trận địa.
Chỉ là một nhiệm vụ rất đỗi bình thường…
Nhưng chiến tranh không có gì là bình thường cả.

Khi vừa đến nơi…
Địch phát hiện.

Ngay lập tức, chúng gọi máy bay, gọi pháo.
Pháo dội xuống như mưa.
Cả khu rừng rung chuyển, đất đá tung lên mù mịt.

Trong tình thế ấy, bộ đội và người dân cùng trú ẩn.

Chỉ có một căn hầm nhỏ.

Một bà mẹ già – người dân địa phương, tên là mẹ Thông – vội vàng nói với các chiến sĩ:

“Các chú còn trẻ… các chú xuống hầm đi…
Mẹ già rồi… chết cũng được…”

Một câu nói giản dị…
Nhưng chứa đựng tất cả tình thương và sự hy sinh của người mẹ Việt Nam trong chiến tranh.

Nhưng người lính… không thể làm vậy.

Đồng chí nuôi quân đã quyết định rất nhanh.
Anh đẩy mẹ xuống hầm…
Còn mình đứng chắn ngay cửa hầm.

Một tấm thân… che lấy sự sống cho người khác.

Rồi… một tiếng nổ vang lên.

Một quả pháo rơi trúng ngay cửa hầm.

Tất cả… diễn ra trong tích tắc.

Khi khói bụi tan đi…
Đồng đội chỉ còn thấy… phần thân dưới của anh.

Người lính ấy… đã hy sinh ngay tại chỗ.

Không kịp một lời trăn trối.
Không kịp gọi tên ai.

Chỉ để lại… một hành động.

Một hành động đủ để nói lên tất cả:
👉 Sự dũng cảm
👉 Tình người
👉 Và nghĩa khí của người lính

Còn mẹ Thông…
Vẫn sống.

Nhờ chính người lính ấy.

Chiến tranh đã qua đi…
Nhưng những câu chuyện như thế này… sẽ còn ở lại mãi.

Không phải để nhắc lại nỗi đau…
Mà để nhắc chúng ta nhớ:

Có những con người… đã chọn đứng lại.
Để người khác được sống.

Xin cúi đầu trước sự hy sinh thầm lặng của người chiến sĩ vô danh.
Xin tri ân những người mẹ Việt Nam – những con người đã che chở, nuôi dưỡng và cùng bộ đội đi qua chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn